[CNS24] – 10 phút, 10 tháng, 10 năm – ý tưởng làm thay đổi cuộc sống, Suzy Welch

Cảm nhận sách: 10 phút, 10 tháng, 10 năm – ý tưởng làm thay đổi cuộc sống, Suzy Welch

10 phút - 10 tháng - 10 năm

Mình thích đặt cuốn này là “9 phút, 9 tháng, 9 năm” vì dù sao mình cũng thích số 9 hơn số 10, đi học mình cũng thích điểm 9 hơn điểm 10 (trừ trường hợp mình quá thích Thầy/Cô giáo của môn học đó mình mới làm cho được 10 điểm :P )

Đặt là 9 – 9 – 9 cũng không ảnh hưởng lắm đến công thức 10-10-10 của nữ nhà báo, người vợ thứ hai của Jack Welch (cựu chủ tịch của GE) (mình đang rất chi là quan tâm đến tư tưởng của Jack Welch cho cái sự thành công về việc tìm người kế nhiệm của ông và thực hiện nó thành chiến lược của GE) và và Jack Welch cũng là người chồng thứ 2 của Suzy. Bởi nếu bạn nghĩ kết quả cho một sự kiện sau 10 phút hay 9 phút, 10 tháng hay 9 tháng, 10 năm hay 9 năm thì cũng không khác nhau quá nhiều ^^

Sáng nay tết Đoan Ngọ 5-5, mình thức giấc bởi tiếng chuông cổng của 2 bác hàng xóm, gọi dậy báo tin Còi đang ở ngoài cổng, dậy mà mở cổng cho nó vào. Còi đi mất tích từ hôm mồng 1, cứ tưởng là đã vào bụng ai đó rồi chứ, ai ngờ anh chàng đang ở giai đoạn cần đi tìm bạn gái – càng ở gần chó với mèo lâu bạn sẽ càng phải biết lịch trình và nhu cầu sinh hoạt của chúng, đúng là những điều ta chưa biết thì chúng vẫn luôn tồn tại. Ví dụ như tớ chẳng biết rằng Mimi nhà tớ thỉnh thoảng sẽ vắng nhà 1-2 ngày không về vì lý do đi chơi với bạn trai, mà tớ cứ nghĩ bạn ấy xinh đẹp thế có khi bị nhà nào nhốt vào rồi. Thế giới của động vật, và cả thực vật rất chi là phong phú, tớ sẽ dành thời gian để quan sát nhiều hơn :P . Và chắc cũng nên liên tưởng cả đến con người để sau này cũng hiểu vì sao con trai/con gái mình có thể sẽ vắng mặt ở nhà vài ngày mà chả có lý do gì chính đáng với mình, bởi bản thân mình hiện tại thỉnh thoảng cũng muốn biến khỏi nhà vài ngày vì những lý do bí mật không thể bật mí :P .

Trở lại với cuốn sách của Suzy, cô ấy đã có 4 đứa con (tớ cũng thích có nhiều con như thế :D ), và stress xảy ra là chuyện bình thường đối với một người bận rộn liên tục với những chuyến công tác như cô ấy. Và sau một chuyến công tác mà cô ấy quyết định cho 2 đứa con đi cùng, dù có lo sợ chúng sẽ ảnh hưởng đến công việc của cô, cô vẫn cho chúng đi vì muốn làm cả 2 vai trò cùng một lúc, mà lúc đó, cô ấy chẳng đủ minh mẫn để mà ngồi sử dụng cái công thức 10-10-10 mà cô ấy phát hiện ra sau sự kiện điệu múa Halo của 2 đứa con, chúng đã xông thẳng vào phòng hội thảo của mẹ để làm phiền khách hàng của mẹ chúng.

Và 10-10-10 đã đến với Suzy tình cờ và bất ngờ như vậy!

Công thức này có tác dụng: giúp cho bạn đưa ra được những quyết định phù hợp nhất với giá trị mà bạn đang theo đuổi, bằng cách:

-       Chúng ta có một sự việc cần giải quyết,

-       Chúng ta thu thập những dữ liệu về chúng

-       Chúng ta đưa chúng ra phân tích kết quả sau:

o   10 phút: liệu cảm giác của chúng ta và những người liên quan sẽ như thế nào?

o   10 tháng: kết quả của quyết định đó sẽ tác động như thế nào đến cuộc sống của chúng ta và những người liên quan

o   10 năm: Kết quả đó sẽ như thế nào? Có đúng với những gì chúng ta thật sự mong muốn không?

ð  Chúng ta sẽ lựa chọn được quyết định phù hợp và cân bằng nhất với các giá trị mà mình đang theo đuổi (mà không sợ ai đó nói/nghĩ gì – vì chúng ta sẽ đem nó ra thảo luận luôn với những người liên quan đến quyết định này)

Đấy, cả cuốn sách chỉ muốn chứng minh cái công thức trên là một công cụ rất hữu hiệu cho một người, khi cần phải đưa ra một quyết định mà họ cho là khó khăn, và không biết thế nào mới là đúng, không biết nên nghe theo ai, và cũng chẳng biết rằng nếu nghe theo thì có đúng không nữa.

Cô ấy kể hết chuyện của người nọ, đến người kia, từ trong công việc, trong tình yêu, tình bạn, tình cảm vợ chồng, tình cảm cha mẹ/con cái, tình đồng nghiệp …. những ví dụ cụ thể đã sử dụng thành công 10-10-10 mà cô ấy biết. Nói chung là công thức phù hợp với tất cả các lĩnh vực của cuộc sống. Bạn sẽ sử dụng được nó dễ dàng khi bạn biết đầy đủ dữ liệu (hoặc có thể dùng trực giác của bạn nếu bạn mạnh cái này :D ) và bạn hiểu giá trị mà bạn muốn theo đuổi (việc này cũng không phải đơn giản lắm nhỉ – nhưng may mắn là tớ biết giá trị của tớ :P )

 Nếu bạn chưa tìm ra được giá trị của bạn, và thật sự muốn tìm được nó, hãy tham khảo bảng câu hỏi “Proust” mà cô ấy đề cập, nó có các câu hỏi đại loại như: Đức tính mà bạn yêu thích là gì? Phương châm sống của bạn là gì? Nếu bạn không phải là chính bạn thì bạn muốn trở thành người như thế nào? Bạn nghĩ hạnh phúc là gì? Bạn nghĩ bất hạnh là gì? … Hoặc bạn có thể đến UCIE học các lớp như Sống đẹp, Sống tích cực, Quý trọng bản thân và Nâng cao sức mạnh người phụ nữ, bạn sẽ được học tiếp lớp Nhận thức bản thân và lên Lớp Thiền – lúc đó bạn sẽ rất chắc chắn về giá trị của mình, bạn sẽ luôn nhận biết được điều đó (đó là kinh nghiệm của tớ, hiện tại tớ mới học xong lớp Nhận thức bản thân :P )

Cái công cụ 10-10-10 này nó cũng giống như công cụ 6 chiếc mũ tư duy, nếu chúng ta kết  hợp được 2 loại này với nhau thì chắc chắn quyết định của bạn sẽ chẳng bao giờ làm bạn phải suy nghĩ là liệu nó có sao không ^^

[CNS23] – Cuộc sống không giới hạn, Nick Vujicic

Cuộc sống không giới hạn – Nick Vujicic

Cuộc sống không giới hạn – Nick Vujicic

Đây là cuốn sách tháng 4 của mình, đã đọc xong từ tháng 4 rồi, định cố đọc nốt Tự truyện Không gục ngã của dịch giả Nguyễn Bích Lan song chưa sắp xếp được thời gian nên để đảm bảo mục tiêu mỗi tháng 1 cuốn sách của Mến sách, tớ sẽ viết luôn về cuốn này (dù bây giờ đã là giữa tháng 5 roài)

Cuốn sách của Nick mang đến cho tớ – một người có đầy đủ chân tay cảm thấy hổ thẹn vì có đôi lúc tớ đã sống hoài sống phí :P

Nick sinh năm 1982 theo thuyết về các thế hệ thì anh ấy cũng thuộc thế hệ Y – thế hệ của sự thay đổi và làm những gì mình đam mê. Nick là điển hình của một người thế hệ Y, hầu hết những bức ảnh mà bạn nhìn thấy trên internet về Nick Vujicic đều là những nụ cười của anh chàng đẹp trai đó, chỉ nụ cười thôi, Nick cũng đã góp phần làm cho nhiều người thấy được cảm hứng với cuộc sống này ;)

Ngoài ra, những điều mà anh ấy làm được, làm tớ còn khâm phục biết chừng nào, tại sao một người không chân không tay lại có thể bơi được mà tớ thì chưa nhỉ? Tại sao một người không chân không tay, sống lạc quan vui vẻ mà tớ thì lại chưa phải lúc nào cũng được như vậy nhỉ? Tại sao một người không chân không tay dám học môn lướt ván còn tớ thì chưa nhỉ?

Tại sao một người không chân không tay tìm được hạnh phúc của mình còn tớ thì chưa nhỉ? :D

Cuốn sách “Cuộc sống không giới hạn” được viết theo lối văn nói (như một bài diễn thuyết ấy) nên việc đọc nó đối với bạn là không quá khó khăn đâu ;)

Cuốn sách sẽ giúp bạn thêm động lực để làm được những việc mà bạn nghĩ rằng bạn sẽ không làm được. Chỉ cần bạn thật sự muốn đạt được điều đó, hãy tự mình trải nghiệm và điều kỳ diệu sẽ tới, hãy tin ở chính bản thân mình ^^ – Cứ làm những điều bạn thật sự muốn làm đi, thế giới cũng không có quá nhiều biến động vì bạn đâu ^^

Nick Vujicic

Đây là một món quà tuyệt vời mà bạn có thể đem tặng cho những người đang cần truyền cảm hứng trong cuộc sống ^^

Bạn có thể xem một vài clip về Nick Vujicic tại link http://www.youtube.com/watch?v=3fz5FhMuH4Q&feature=c4-overview&list=UUBwZ42j3xqyQnzqOR_pkuTA

Hoặc nếu bạn có thể nghe và đọc được Tiếng Anh thì search trên youtube và xem nhé ^^

[CNS22] – Suối nguồn – The foutainhead, Ayn Rand

Mất 1 tháng để đọc xong cuốn sách 1177 trang này, và kết luận rằng ai cũng nên đọc nó, ít nhất 1 lần :)

Em định đi ngủ với cơn ho của mấy ngày hôm nay rồi nhưng mà nằm mãi chả chợp mắt được nên lại mở cái lap của em gái ra viết cho nó xong “nợ” với các tình yêu :D
 
Tháng 3 cũng qua được 4 ngày rồi, hôm nay vẫn nhận được vài bài cảm nhận sách của các tình yêu, trong lòng thấy xấu hổ lém, vì mình cũng chưa kịp viết gì
 
Quay lại vấn đề chính nhỉ
Inline image 1
 
 
 
Giới thiệu qua một số nhân vật chính
 
1. Roark Howard – Kiến trúc sư, bị đuổi học vì các thầy dạy toàn những điều lặp đi lặp lại, sao chép những thứ kiến trúc của thời phục hưng mới được coi là sinh viên xuất sắc. Ở trường cậu ấy cũng được một số thầy giáo đánh giá cao nhưng cũng không bảo vệ được quyết định buộc thôi học khi là SV năm thứ 3. Sau khi bị đuổi học, cậu tìm tới Cameron – một kiến trúc sư một thời lừng lẫy, giờ đã hết thời và chìm trong nghiện ngậm để xin làm việc cùng. Roark luôn có một nguyên tắc là chỉ nhận thiết kế cho những ai chấp nhận điều kiện là họ để cho anh tự quyết định toà nhà mà anh thiết kế sẽ như thế nào. Đây là một nguyên tắc khiến cho Roark rất khó xin việc ở bất cứ một công ty kiến trúc nào. Nhưng anh ấy đã kiên định nó đến lúc chiến thắng tại phiên toà xử vụ nổ do chính anh gây ra với toà nhà anh thiết kế hộ Peter đã bị vài kẻ chỉnh sửa mà Peter không đủ bản lĩnh để bảo vệ theo như cam kết. 
 
2. Peter Keating – một kiến trúc sư đàn anh của Roark, Roark hồi còn là SV có thuê nhà của Keating để ở trọ, mẹ của Keating rất tự hào về con trai của bà, vì Peter được nhà trường đánh giá rất cao, và là sinh viên ưu tú, được hãng kiến trúc của Francon mời về làm việc ngay sau khi tốt nghiệp. Nhưng mẹ của Peter không bao giờ biết được ước mơ/đam mê của con trai bà không phải là kiến trúc mà là hội hoạ. Nhưng vì sống theo ý kiến của Mẹ và những người xung quanh, Peter đã không dám sống theo đam mê cua mình như Roark. Vậy nên Peter rất “khâm phục” Roark ở bản lĩnh đó – luôn là chính mình. Đã có những lúc Petẻr muốn quay lại với nghiệp vẽ của mình song đã quá muộn. Bởi những danh lợi do con đường làm Kiến trúc sư đã cuốn anh ta đi, Peter là một chàng trai điển trai, tuấn tú, luôn biết làm vừa lòng những người xung quanh. Và cũng vì thế mà anh ấy được thừa hưởng toàn bộ gia tài của đối tác của Francon khi ông này qua đời, và trở thành đối tác của Francon chỉ sau 5 năm làm việc. 
3. Dominique – một cô gái xinh đẹp, sống rất cá tính, chuyên viết cho tờ Ngọn cờ của Wyward ở mục bình phẩm về kiến trúc. Cô ấy đã có rất nhiều hành động kỳ quặc mà phải đọc cả cuốn chúng ta mới hiểu lý do vì sao. Nhưng cũng có thể chốt lại là vì cô ấy đã quá yêu Roark. Vì yêu Roark cô ấy đã kết hôn với Peter Keating và sau đó là Wyward (Peter thì yêu 1 cô gái khác, song lại ko đủ dũng cảm để cưới cô ấy – chỉ bởi vì xã hội đã luôn coi/và nói với Peter rằng anh và Dominique là một cặp trời sinh). Còn Wyward thì yêu cô ngay từ khi nhìn thấy bức điêu khắc khoả thân mà cô làm mẫu – yêu cái thần thái của bức tượng đó, và ông đã luônc cố gắng bảo vệ Dominique khỏi cái xã hội kia, đến khi Dominique không cần sự bảo vệ của ông nữa, cô ấy công khai phơi mình ra cho báo chí lên án, để đứng bên Roark ở trên đỉnh toà nhà cao nhất do Wyward đầu tư. 
 
4. Toohey – một nhà triết học vị nhân sinh, cũng là một tay viết báo cho tờ Ngọn cờ của Wyward, và là một diễn giả được rất nhiều thành phần trong xã hội tin tưởng những gì ông ấy nói/viết. Mục tiêu các hành động của ông ấy là muốn mọi người sống phụ thuộc lẫn nhau, quên đi cái tôi, và luôn hy sinh cho người khác. Tham vọng lớn là để cái xã hội này chẳng thể phát triển như nó cần phải thế – vì vậy mình nghĩ ông ấy là kẻ thù của Roark chứ không phải Wyward (mà Cameron đã dặn dò Roark trước lúc lâm trung)
 
5. Wyward: xuất thân từ một đứa trẻ mồ côi, gia nhập một băng đảng đường phố và bị đại ca của băng đảng dậy cho một bài học vì đề xuất ý tưởng cướp giữa ban ngày trong khi những đứa còn lại bảo phải cướp đêm, trải qua cuộc tấn công đó, Wyward đã chiến thắng và trở thành  thủ lĩnh của băng đảng đó. Sau đó, ông có một trận đấu với một băng đảng nào nào đó và gần chết, phải lê lết mãi trên cái cống của thành phố mà chả ai thèm đoái hoài, ông gõ cửa một quán rượu và người chủ quán mở cửa ra để rồi đóng sập lại, rất may một người khác đã đưa tay cứu cậu bé Wyward đó. Và sau này, với sức mạnh của bản thân mình, với 2 tuần ngồi chầu chực ở cầu thang toà soạn báo, ông đã được nhận vào làm nhân viên trong toà soạn, để rồi với những khéo léo và thủ đoạn của mình – rất phù hợp với xu thế của thời đại, ông đã làm chủ tờ báo, đổi tên nó, và vươn lên thành một gã khổng lồ mà ai cũng phải kính nể. Ông dùng người như muốn trêu người – chỉ vì người đó cần ở tiền lương và sự danh tiếng khi làm việc cho ông. Ví dụ anh A thích hát, thì ông ấy yêu cầu anh ấy viết về kỹ thuật. Một anh kỹ thuật thì tuyển về viết cho chuyên mục nấu ăn … vậy mà bọn họ đều chấp nhận. Chỉ riêng Dominique luôn viết theo ý thích của cô, đến bài báo cô bảo vệ Roark (đi ngược lại với tư tưởng của tờ báo, của xã hội), Wyward đã đánh điện về với thông điệp “Đuổi việc con chó cái ấy đi” – một người mà ông không nghĩ rằng sau này ông yêu cô ấy đến mức nào. 
 
6. Francon: một ông chủ có tiếng, có tất cả các mối quan hệ cần thiết cho công việc của mình, biết tuyển người và dùng người, biết lãnh đạo, và đặc biệt là rất yêu thương cô con gái xinh đẹp của mình – theo cách riêng của ông ấy, ông ấy rất hiểu con gái. Và sau khi đọc đoạn cuối, mình thấy Francon rất giống Wyward ^^
 
Ngoài ra còn một vài nhân vật khác nữa…
Suối nguồn là một tiểu thuyết khá hay và khá ấn tượng, nghe chị Phong nói tác giả đã viết nó trong vòng 30 năm, rồi theo lời tác giả thì bà ấy cũng mấy lần định bỏ cuộc không viết nữa cũng vì bà ấy vừa phải sống trong thế giới của tiểu thuyết, lại vừa phải đối mặt với thực tại. Bà ấy dùng thuật ngữ là “thế giới như cái nó đang là (thực tại) còn tiểu thuyết là cái như nó vốn là, phải là – biết thế nào là vốn là với phải là nhỉ – lằng nhằng :D
 
Cuốn tiểu thuyết cuối cùng muốn nói lên một điều, đó là “vẻ tự cao tự đại” của con người, mà xây dựng nên từ hình tượng nhân vật Roark Howard (có họ giống cái bác CEO của Starburk nhỉ) – cái tôi của mỗi con người sẽ chiến thắng cái ta của tập thể.
 
Cả câu chuyện là sự đấu tranh giữa việc bảo vệ sự sáng tạo của cái tôi cá nhân (Roark) với tập thể (có thể ví như hãng kiến trúc Francon & Keating, những hãng kiến trúc đã từ chối Roark, những đại gia từ chối thuê 1 kiến trúc sư không đồng ý gia chủ can thiệp bất cứ một điểm nào để thay đổi bản thiết kế của mình, hay Toohey – một người luôn rao giảng về chủ nghĩa vị nhân sinh, chúng ta phải quên cái tôi, để hy sinh cho đồng loại, và ông ấy luôn tỏ thái độ ân cần, là người sẵn sàng giúp đỡ bất cứ ai trong bất cứ hoàn cảnh nào, ông ta đang chứng minh rằng ông ta sẽ làm cho xã hội không thể phát triển vì con người luôn nhìn người khác để hành đông dù suy nghĩ của họ không có cùng ý nghĩ như vậy, hay như với Peter Keating – một anh chàng thích vẽ nhưng vì lời khuyên của Mẹ anh ấy đã học kiến trúc, để rồi bao lần anh ấy phải đến gặp riêng Roark để xin cậu ấy góp ý/thiết kế hộ cho mình – những giải thưởng và những mối hàng lớn của Keating đều có công lao của Roark và Dominique, của cả Toohey nữa – Peter Keating thật đáng thương) – và cuối cùng cái tôi đó chiến thắng, dù cái chúng ta đã được Toohey xây dựng lên một mạng lưới với một sức mạnh khiến cho gã khổng lồ là Wyward phải bán linh hồn mình khi ông ta quyết tâm giữ vững linh hồn mình nhất. Wyward là người có tư tưởng giống Roark nhưng cách thể hiện hoàn toàn khác Roark – ông ta xây dựng đế chế của mình qua tờ báo và viết báo theo những gì đa số độc giả muốn đọc (ví dụ như mấy tin về người đẹp, về mấy ông đại gia, về những vụ án … như chúng ta đang thấy trong thế giới hiện tại) để trở thành gã khổng lồ và sử dụng những người viết báo cho ông như một trò chơi về cái tôi và cái chúng ta. 
 
Có vẻ các bạn đã thấy sự rắc rối roài nhỉ
Chốt lại là tớ khá thích cuốn tiểu thuyết này, thích cách Roark yêu Dominique, yêu không cần sở hữu về thể xác, chỉ cần họ luôn nghĩ về nhau. Tớ thích cách Roark kiên định với nguyên tắc của mình. Tớ thích cách Wyward, Roark và Dominique giao tiếp với nhau. Tớ thích cách Roark chả quan tâm đến những thứ không cần thiết, ví dụ như suy nghĩ về Toohey, người đã làm cho Roark mất trắng và phải ra toà, đền tiền vì công trình một ngôi đền tôn vinh vẻ đẹp của con người. Roark không căm giận, anh chấp nhận, và chịu đựng để kiên định với cái mà anh cho là đúng, không cần ai phải đồng tình với suy nghĩ đó. 
 
Đọc xong câu chuyên này, bạn có thể thấy rằng mình hoàn toàn có thể không cần tin vào các tờ báo lá cải hay những người xung quanh, mà hãy tin vào tiếng nói bên trong của bạn – bạn sẽ thành công với những đam mê của mình :)  
HÃY LUÔN LÀ CHÍNH MÌNH
Cơ mà giờ còn chưa biết mình đam mê gì thì thôi cứ sống theo xã hội cho là cũng được nhể :D Nếu không thì ai cũng vĩ đại hết cả à ^^
Good night and have a sweet dream to all :x  
 

Previous Older Entries

Một ngôi nhà tại Trà Vinh

Follow

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 530 other followers

%d bloggers like this: