[CNS54] – Sức mạnh của thói quen, Charles Duhigg

Sức mạnh của thói quen

Charles Duhigg

Đọc Sức mạnh của Thói quen trong kỳ nghỉ 2/9, vậy là cũng mất 1 tuần để đọc xong 1 cuốn sách 🙂

Sức mạnh của Thói quen là một cuốn sách hơi khó đọc, cần dành thời gian tập trung để đọc, và cần một sự tò mò để tiếp tục đọc và đọc hết ^^
Cuốn sách được chia thành 3 phần: các thói quen của cá nhân, các thói quen của tổ chức thành công & những thói quen của cộng đồng

Cuốn sách viết theo dạng trích dẫn các báo cáo, các nghiên cứu, giải thích bằng các thí nghiệm, bằng sự quan sát, nhưng lại đan xen các tình huống – để tình huống này bổ trợ cho tình huống kia, để nó nêu bật lên ý nghĩa mà tác giả muốn truyền tải – vậy nên với mình nó hơi khó đọc.

Tuy nhiên thì cũng đọc xong rồi 😛

Phần thói quen của cá nhân, Một vòng tròn từ Gợi ý => Hành động => Phần thưởng được phân tích rõ ràng qua các cá nhân, từ những cầu thủ của một đội bóng chày (như một bộ phim nào đó mình đã xem) bí quyết của huấn luyện viên là giúp các cầu thủ có một thói quen tốt với các tình huống bóng hay xảy ra nhất, để họ là những người làm nhanh nhất. Với một vận động viên bơi lội đạt kỷ lục thế giới thì đó là sự tưởng tượng về mô hình mà bạn sẽ thực hiện, những hành động từng bước một bạn sẽ làm – như một cỗ máy được lập trình sẵn – có vẻ như giống NLP, và dù trong giải thi đấu bơi kính của vận động viên có bị nước vào thì anh ấy đã được tập luyện trước, cứ thế thực hiện và đạt kỷ lục thế giới.

Phần thói quen của tổ chức thành công, tác giả trích dẫn câu chuyện của một công ty thép Alcoa, nhờ việc tập trung vào “an toàn tại nơi làm việc” sau khi nghiên cứu tần suất công nhân bị tai nạn tại nơi làm việc là rất nhiều, ông tổng giám đốc đã đưa an toàn trở thành thói quen từ trên xuống dưới, an toàn lao động là giá trị của doanh nghiệp, an toàn lao động giúp cả tổ chức thay đổi một cách tự nguyện & hiệu quả.

Với Stabucks, với câu chuyện Dốc hết trái tim của người sáng lập đầy cảm hứng, mình được đọc về cách họ đào tạo nhân viên, tại nên những thói quen tốt cho nhân viên mà ở trường học hay gia đình không làm được, họ đã thành công chỉ nhờ những công thức đơn giản, nhưng nó được làm cẩn thận, chi tiết và đủ thời lượng. Ví dụ họ cung cấp cho các nhân viên bán hàng của mình một công thức để hướng dẫn nhân viên tưởng tượng ra các tình huống không dễ chịu và tự viết ra những kế hoạch để phản ứng lại. Họ đưa những công thức dễ nhớ và dễ áp dụng vào cho nhân viên. Ví dụ như công tức LATTE:

Listen (Lắng nghe khách hàng),

Acknowledge (Chấp nhận lời phàn nàn của khách hàng),

Take action (bằng cách giải quyết vấn đề),

Thank (Cảm ơn họ) và sau đó

Explain (Giải thích tại sao vấn đề lại xảy ra. Họ viết trong cuốn sổ phát cho nhân viên như sau: “Tại sao bạn không dành một vài phút và viết ra một kế hoạch để đối diện với một khách hàng đang nội giận. Hãy sử dụng phương pháp LATTE. Sau đó chúng ta có thể đóng vai một chút”

Câu chuyện về sự khủng hoảng của bệnh viên đảo Rhode giữa các bác sĩ phẫu thuật & y tá đã gây ra rất nhiều cái chết đáng tiếc của một số bệnh nhân hay câu chuyện về vụ cháy của nhà ga King’s Cross nước Anh do các bộ phận chỉ làm nhiệm vụ trong phận sự của mình, không có sự liên kết và phối hợp cũng như trao đổi thông tin minh bạch và kịp thời đã làm 31 người chết. Hai câu chuyện này rất giống với câu chuyện của bộ tộc chim cánh cụt trong cuốn Tảng băng tan, và bạn cần nhân cơ hội của khủng hoảng để tạo rao các chiến thắng nhỏ, từ đó tạo nên các thói quen mới của tổ chức.

Câu chuyện về dữ liệu lớn của nhà bán lẻ Target với sự siêu sao của nhà thống kê Pole đã giúp tăng doanh thu một cách chóng mặt nhờ việc nghiên cứu các mô hình thói quen mua sắm của khách hàng nhờ những thông tin về nhân khẩu học của họ. Thậm chí người ta còn có thể biết bạn có thai trước khi bạn nhận ra điều đó bởi thói quen mua sắm của bạn – bigdata thật kinh khủng 🙂 Hay như cách họ muốn đưa một bài hát hay theo giới chuyên môn nhưng công chúng chưa thừa nhận bằng cách nghiên cứu các bài hát mà người nghe sẽ không bao giờ chuyển kênh khi nghe đài, mặc dù họ trả lời bạn là bài đó chẳng hay lắm, nhưng có những bài hát thì lập tức họ sẽ chuyển kênh ngay lập tức – đó chính là những giai điệu quen thuộc. Và họ đã đưa bài hát kia vào giữa những danh sách nhàm chán nhưng sẽ để nghe của khán giả, tạo thói quen cho họ trước khi để họ tự nhận ra bài hát đó hay – đó là cách họ làm cho bài hát này https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/hey-ya-club-mix-outkast.s3ZqMfRcGTOh.html

Trong phần những thói quen của cộng đồng, tác giả kể về câu chuyện về sự đấu tranh chống lại phân biệt chủng tộc tại Mỹ, cũng có đề cập 1 chút đến cách bạn muốn có một công việc mới. Nếu nhân vật khởi xướng là một người có mối quan hệ ở đa cấp độ, đa ngành nghề, thì một chiến dịch/phong trào sẽ được khởi tạo bởi những người có quan hệ chặt chẽ và cả những người có mối quan hệ lỏng lẻo với cá nhân đó, và dần dần nó sẽ lan ra toàn cộng đồng bởi chẳng ai muốn mình khác đám đông cả (phần này chắc mình sẽ tìm đọc thêm tâm lý của đám đông)

và phần cuối, tác giả có ghi chú rằng, cuốn sách không đưa cho bạn công thức để thay đổi thói quen, mà chỉ đơn giản là kể ra các câu chuyện để bạn sẽ tìm ra một cách áp dụng cho mỗi vấn đề của mình, bởi mỗi một sự thay đổi sẽ có một giải pháp khác nhau, vậy nên người ta mới cần sự kết hợp giữa bên trong và bên ngoài để giải quyết vấn đề, nhưng phần lớn là trách nhiệm tự thân. Cơ bản sẽ có 4 bước nếu bạn muốn thay đối thói quen của mình:

Bước 1: Xác định hành động – Xác định liệu đó có phải thói quen (Theo vòng lặp: Gợi ý – hành động – phần thưởng)

Bước 2: Thử nghiệm các phần thưởng  – trong 1 thói quen bạn luôn có rất nhiều phần thưởng (ý là có rất nhiều kết quả từ hành động), vậy thì phải thử xem phần thưởng nào là chính

Bước 3: Cô lập gợi ý – phần này nên ghi nhật ký để theo dõi, rồi bạn sẽ phát hiện ra

Bước 4: Có một kế hoạch – rồi bạn set các action khác xen vào vòng lặp (Gợi ý cũ – hành động mới – phần thưởng cũ) và kiên trì làm nó để tạo thành 1 thói quen mới (Trung bình mất 3 tháng – theo 1 nghiên cứu ở một cuốn sách mình đã đọc, trung bình 84 ngày bạn sẽ hình thành 1 thói quen trở thành tự động không cần nhắc nhở)

Câu này khá hay: “… một khi bạn hiểu được rằng các thói quen có thể thay đổi, bạn được tự do – và có trách nhiệm – làm lại chúng” – chắc vì tại mình thích tự do ^^

Nói chung rất thích và ngưỡng mộ tác giả và các nhà nghiên cứu trong cuốn sách này.

Một vài trang sách mình thích 

[CNS53] Khu rừng kỳ diệu, Evelyn Sasamoto

Khu rừng kỳ diệu, Evelyn Sasamoto

Một câu chuyện cổ tích, nhưng lại không phải cổ tích

Cuốn sách được anh trai Lại Thăng tặng trong một “hiệu sách” đầy những điều tích cực – InnerSpace vào một ngày đầu xuân, khi hai anh em cùng ghé qua đó để chọn những món đồ đáng yêu dành để mừng tuổi đầu năm cho những người đáng mến J Cuốn sách thuộc bộ sách Mặt trời nhỏ xinh, dành cho các bạn nhỏ cấp 1 thì phải

Phần này thì dành cho những người muốn “giải cứu thế giới” theo cách của mình J

Cuốn sách hơn 200 trang, nhưng chữ to, nhiều tranh minh họa, nên mình đọc trong một buổi chiều là xong

Và chụp ảnh sách thì rất đẹp 😛

Nội dung của cuốn sách kể về hành trình giải cứu khu rừng của hai chị em sống ở thành phố, khi về quê với ông bà, vào khu rừng mà trong trí nhớ của người chị thì đó là một nơi mát lành đầy muông thú, nhưng thực tế thì khu rừng đang bị tàn phá 0 như rất nhiều khu rừng khác hiện nay, vẫn đang diễn ra. Và hai chị em đã làm gì? Họ như được tiếp thêm sức mạnh từ chính khu rừng bởi những suy nghĩ tốt đẹp của họ, họ muốn khu rừng được hồi sinh như trong trí nhớ của họ, và họ bắt tay vào làm việc đó, từ những việc nhỏ nhất như nhặt rác, và họ làm hàng ngày, cần mẫn, dù trời nắng hay mưa (đúng như bản tính mà ta vẫn hiểu về người Nhật), và rồi, những hành động nhỏ và đều đặn đó của 2 chị em được ông bà ủng hộ, được các bạn trong làng ủng hộ, rồi được toàn thể người dân làng ủng hộ … nhờ vào việc họ đã lắng nghe lời thì thầm của thiên nhiên, của Đất – Lửa – Thủy – Gió – Không Gian, những lời chỉ dẫn đó giúp họ có sức mạnh để kết nối, để làm những điều tốt đẹp, để làm cho khu rừng hồi sinh, để muông thú trở lại và để cứu rỗi những rủi ro đến với chính những người đang ngày ngày phá rừng. Câu chuyện rất đáng yêu, từ ngôn từ đến những hành động nhỏ, đáng yêu từ việc tưởng tượng ra những lời khuyên của 5 vị thần với những đứa trẻ, để truyền đi thông điệp: mỗi hành động nhỏ đều có thể gom góp thành những điều kỳ diệu. Và khu rừng kỳ diệu đã hồi sinh từ những hành động nhỏ, khởi nguồn từ những con người nhỏ bé, nhưng trong sáng và đầy quyết tâm.

Để thấy rằng, dù bạn có nghĩ mình nhỏ bé thế nào, dù việc bạn muốn làm có lớn lao ra sao, thì nếu bạn làm từng việc nhỏ, hàng ngày kiên trì, với một quyết tâm và nhiệt huyết, bạn sẽ được nhận những “trái ngọt” hạnh phúc, những năng lượng tích cực, những tình bạn tốt đẹp…

Đọc sách để thấy cuộc đời này đáng yêu biết bao!
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm một ngày nữa để yêu thương, yêu thương một ngày mới để làm những điều yêu thương ^^

Trích một số đoạn mình thích từ sách

Lời khuyên từ thần Đất: Con cứ tập trung vào những điều con có thể làm. Ý thức và nỗ lực của con sẽ giúp thay đổi những người khác. Và sau đó, hãy thử làm như ta. Liên tục trao đi mà không mong hờ nhận lại bất cứ điều gì. Cái đó gọi là ban tặng, bằng lòng vị tha. Ta dân hiến bản thân cho sự lớn mạnh của hoa trái, rau quả, ngũ cốc, bụi rậm, cây cối và mọi thần dân của vương quốc thực vật, chẳng bao giờ đòi hỏi đáp trả điều gì. Để trở thành người bạn tin cậy của ta, con cũng cần phải trở thành một người trao tặng vô tư như vậy – cho đi một cách vô vị lợi từ trái tim mà chẳng bị ràng buộc bởi điều kiện nào.

 

Lời khuyên từ thần Mặt trời: và luôn luôn hướng về mặt trời. Bằng cách như vậy con sẽ để cái bóng, những yếu kém của mình đằng sau, đồng thời trở nên cao thượng và tốt đẹp hơn. Những điểm yếu đó là sự giận dữ, cãi cọ, la mắng, bào chữa. Hãy để những suy nghĩ và hành động ấy tránh xa mình. Giống như ta, con có thể giúp những người khác khai mở những điều tốt đẹp của bản thân họ bằng cách luôn luôn lan tỏa sự tốt lành của mình ở mọi nơi và giúp những người khác thấy được vẻ đẹp của họ. Đấy là cách con cần chuyển hóa để trở thành người bạn đáng tin cậy của ta.

 

Lời khuyên của thần Nước: Ta đi qua mọi thứ một cách vui vẻ, theo con đường của mình, không ngừng chảy. Cái đó gọi là “trở nên uyển chuyển”.  Khi ta đổ mưa, ta tưới khắp mọi vật, mọi nơi, không phân biệt ai, chỗ nào, vật gì, không hề thiên vị. Hãy đối xử với mọi người mình gặp bằng tình yêu, sự công bằng và tính linh hoạt, uyển chuyển của mình. Đừng nghĩ rằng người này xấu, người kia tốt chỉ vì con thích hoặc không thích họ. Hãy để những lời chúc tốt lành của con tuôn chảy tới mọi người, mọi vật. Điều đó có nghĩa là chỉ nhận ra và nâng đỡ những mặt tốt đẹp, không nhìn vào hoặc than phiền về những lỗi lầm và yếu kém của người khác. Khi không nhìn vào những thiếu sót của người khác, trái tim của con sẽ trở thành một viên kim cương không tì vết. Bằng cách này, con sẽ chuyển hóa những người khác, giúp họ cảm nhận hạnh phúc, được tôn trọng, được cảm thông. Và con sẽ thành người bạn tin cậy của ta.

Lời khuyên của thần Gió: đúng vậy, con có thể cổ vũ họ và truyền cảm hứng cho họ bằng tấm gương và lòng nhiệt tình của mình. Có một việc con có thể làm. Đó là trồng nhiều cây cối, những bông hoa và cây cỏ sẽ nạp năng lượng cho ta. Ta luôn luôn nâng mọi thứ cao hơn bằng cách giữ mình nhẹ nhàng và không trở nên nặng nề. Tương tự, con nâng mọi người, mọi thứ lên cao hơn với lòng nhiệt tình và sự cổ vũ của mình. Đừng bao giờ hạ thấp ai hay cái gì với những lời chỉ trích, ghét bỏ hoặc cảm xúc khó chịu. Hãy giữ mình nhẹ nhàng khi làm những điều này, đơn giản, trung thực giống như ta và các con sẽ trở thành người bạn tốt của ta.

Lời khuyên của thần Không gian: … nhưng con sẽ tìm ra cách sau khi thay đổi bản thân mình. Con sẽ trải nghiệm thấy rằng, bất kể suy nghĩ là gì, năng lượng của suy nghĩ luôn luôn quay lại người phát ra nó. Vậy nên con hãy ngừng những lời khó nghe, dễ gây tổn thương qua điện thoại, email và internet. Chỉ gửi đi những suy nghĩ, lời nói dễ thương, hòa đồng, yêu thương, bình an để mọi người và mọi vật, trong đó có cả mình, được hưởng lợi ích. Những suy nghĩ như vậy không chỉ vô hại mà còn mang lại những ích lợi vô hạn cho tất cả mọi người. Hãy biết rằng ta là tiềm năng vô tận, vĩnh cửu. Ta là vô cùng, không giới hạn. Để trở thành người bạn đáng tin cậy của ta, con người cần nhận ra và trải nghiệm vẻ đẹp nội tâm của mình – cái tôi thật sự của mình – và hiểu rằng con người cũng vô tận và có tiềm năng vô biên.

 

Đó, những lời viết cho trẻ thơ luôn dễ hiểu, mà sâu sắc đến lạ lùng, chỉ cần làm được như lời khuyên của 5 vị thần trên chắc mình cũng thành tiên rồi :P. Cố gắng sống một cuộc sống được thỉnh thoảng là bạn với các vị thần, và đọc xong cuốn sách, ước mình bé lại, để giảm đi những đố kỵ, khó chịu, cáu giận hay những suy nghĩ chưa tốt về người khác, và đôi khi là về cả chính mình.

Cuốn sách thật diệu kỳ!

 

[CNS52] Định vị cá nhân, Hubert K. Rampersad

Cảm nhận sách Định vị cá nhân, Hubert K. Rampersad

Cuốn sách này đọc dai dẳng từ năm nào ấy, ít cũng phải 3 năm rồi – vì sách khá academic, lại không có bản sách giấy, mình phải đọc trên điện thoại qua Alezaa, nhiều bảng biểu màn hình điện thoại không thể hiện thị hết được, cũng nhiều lần hỏi Alphabooks về việc tái bản cuốn này, nhưng các bạn ấy trả lời là không mua tiếp được bản quyền nữa.

Đợt này đang phải ngồi review lại năm 2017 đã làm được gì, năm 2018 nên làm gì, nên lại lôi những chương cuối của cuốn sách ra đọc nốt, khi đọc xong sách, định viết cảm nhận thì lại thấy 1 link đọc sách online trên web http://sachvui.com/doc-online/bib/i/?book=2016/Sachvui.Com-dinh-vi-ca-nhan-hubert-k-rampersad.epub vậy đó – các bạn nghía qua thì sẽ thấy sách toàn số liệu, bảng biểu … nhưng thật ra nó rất hữu ích cho mỗi cá nhân, tự lập kế hoạch của mình tương thích với kế hoạch phát triển của nhóm mà mình đang góp mặt, hoặc xa hơn là của cả công ty/tổ chức mà bạn đang là thành viên.

Với sự hướng dẫn khá chi tiết và tỷ mỷ của tác giả, có điều ví dụ thì đều lấy ở nước Mỹ xa xôi nên cũng hơi khó nhập tâm, tuy nhiên, nếu rèn cho mình thói quen viết mục tiêu và kế hoạch thì bạn cũng thấy nó khá dễ hiểu. Còn một rào cản nữa khi đọc cuốn sách đó là văn phong của người dịch, có lẽ là chưa được Việt hóa lắm, đôi chỗ còn hơi “cứng”, nhưng mà thôi, có sách mà đọc là được rồi – mình nghĩ mình sẽ dịch 1 cuốn sách nào đó trong năm tới 😛 – chắc phải đưa vào kế hoạch, để khi nào thực hiện được thì thực hiện.

Định vị cá nhân, cuốn sách không chỉ cung cấp công cụ cho cá nhân có thể thiết lập mục tiêu, kế hoạch mà còn giúp nhà quản lý nắm được công cụ này, ứng dụng vào bản thân, hướng dẫn lại cho cấp dưới để đạt hiệu quả của nhóm/của công ty. Mình thấy quản lý người Việt chắc ít ai có đủ kiên nhẫn để cùng đồng hành phát triển với nhân viên, đa phần là để nhân viên tự bơi, mình tự phát triển, và rồi khi ngoảnh mặt lại nhìn nhân viên thì lại bảo nhân viên “ngu”, sao có mỗi việc đó cũng không làm được … rất nhiều; nếu thử đặt lại một câu hỏi là nhà quản lý đã thật sự dành thời gian để huấn luyện, phát triển hay định hướng cho nhân viên của mình chưa? Thì chắc là hiếm nhà quản lý nào đưa ra câu trả lời khẳng định. Chúng ta đều phải tự lo cho bản thân mình, điều đó đúng, nhưng trách nhiệm của một người quản lý có 1 vai trò quan trọng đó là phát triển đội ngũ của mình, vậy bạn đã làm gì để phát triển đội ngũ? Cuốn sách sẽ cung cấp cho bạn một công cụ khá hữu ích để bạn thực hiện điều này hiệu quả.

Định vị cá nhân, thật ra tên tiếng Anh là Personal Balanced Scorecard – nghe có vẻ giống BSC của doanh nghiệp (4 khía cạnh của BSC là Tài chính – Khách hàng – Học hỏi & Phát triển – Quy trình) nhỉ – đúng vậy nó chính là bản thu nhỏ của Thẻ điểm cân bằng doanh nghiệp, nó là PBSC – thẻ điểm cân bằng cá nhân. Tác giả chi thành 4 yếu tố: Nội tại, Khách quan; Học hỏi & Phát triển; Tài chính.

Mình thích cuốn sách này cũng vì tư duy của tác giả, việc quản trị bản thân mình cũng giống như quản trị một doanh nghiệp/tổ chức, nếu bạn quản trị được bản thân mình tốt, thì bạn sẽ quản trị được tổ chức/doanh nghiệp tốt, vì cơ bản nó là như nhau. Nếu bạn quản trị tài chính cá nhân tốt thì sẽ quản trị tài chính doanh nghiệp tốt, cá nhân bạn cũng có những khoản thu – chi, doanh nghiệp cũng có những khoản thu – chi, cá nhân bạn cũng phải học hỏi & phát triển thì doanh nghiệp cũng vậy; cá nhân bạn có các yếu tố nội tại cần phải làm rõ thì doanh nghiệp cũng có các quy trình phải xây dựng; cá nhân bạn có các yếu tố khách quan cần được lên kế hoạch thì tổ chức cũng có khách hàng – một sự tương đồng về tư duy.

Chưa kể tác giả cũng hướng dẫn bạn xác định được hoài bão cá nhân, sứ mệnh, tầm nhìn, các giá trị mà bạn hướng tới thông qua các bài tập thở giữ yên lặng, suy nghĩ để trả lời các câu hỏi lớn của bạn … cũng như doanh nghiệp phải có sứ mệnh, tầm nhìn, giá trị cốt lõi … những thứ phải được xác định thông qua rất nhiều cái đầu của BOM, của những người gắn bó lâu dài với doanh nghiệp, của những bằng chứng doanh nghiệp đã ghi dấu …

Công thức cần nhớ của cuốn sách

Thẻ điểm cân bằng cá nhân (PBSC) = Sứ mện cá nhân  + Tầm nhìn cá nhân + Các vai trò chính + Những yếu tố quan trọng dẫn đến thành công + Các mục tiêu + Các tiêu chuẩn đánh giá hiệu quả + Các kết quả hướng đến + Những hành động tự hoàn thiện (được chia thành 4 yếu tố: Nội tại; Khách quan; Kiến thức và viêc học tập ; Tài chính)

Cuốn sách hơi dài, cần kiên nhẫn để đọc – đọc xong sẽ thấy nó rất đơn giản 😛
Trong cuốn sách có rất nhiều nghiên cứu mà các nhà quản lý nên lưu tâm ví dụ như tỷ lệ nhân viên không hài lòng về sếp, hoặc tỷ lệ nhân viên có cảm xúc tiêu cực tại nơi làm việc, chi phí doanh nghiệp phải chịu khi để nhân viên rơi vào trạng thái stress hoặc để nhân viên nghỉ việc sớm …, cũng có rất nhiều câu nói của những nhà lãnh đạo về việc xây dựng một môi trường làm việc hạnh phúc thật sự về mặt tinh thần cho mỗi thành viên của nó.

Một vài câu mình thích

Charles Handy nói: Những công ty tồn tại lâu nhất chính là những công ty biết cống hiến những gì độc đáo cho thế giới không chỉ bằng sự tăng trưởng hay tiền bạc, mà còn thể hiện qua chất lượng vượt trội, sự tôn trọng con người và khả năng đem hạnh phúc đến cho mọi người – những điều thuộc về tinh thần”

Thẻ điểm cân bằng cá nhân đem đến một cách học hỏi đích thực. Theo Peter Senge (ông này viết cuốn Nguyên lý thứ Năm – về xây dựng văn hóa học tập của tổ chức): “Việc học hỏi thực sự đem đến cảm nhận về giá trị của cuộc sống và có tác dụng tái tạo  bản thân. Thông qua việc học, chúng ta có thể làm được những điều mà trươc đây chưa từng làm được và nhận thức lại thế giới cùng những mối quan hệ của nó. Qua đó, chúng ta cũng có thể mở rộng năng lực sáng tạo và trở thành một phần của quá trình tái tạo cuộc sống. Sâu thẳm trong mỗi chúng ta đều có niềm khát khao học hỏi như thế.”

Theo Gary Jacobs:”Chỉ khi cảm thấy tự do, con người mới tự giác chấp hành kỷ luật và chỉ có kỷ luật tự giác mới giúp trưởng thành nhân cách thật sự … Một người được tự do trong một lĩnh vực mới sẽ thấy như được khích lệ để mở rộng sang những lĩnh vực khác. Sự tự do còn bao hàm cả trách nhiệm. Nếu có tự do thì người ta sẽ có ý thức và khả năng gách vác trách nhiệm cao hơn”

Akio Morita: Về dài hạn, việc kinh doanh và tương lai của nó nằm trong tay những người bạn thuê. Nói một cách nghiêm túc hơn, số phận của việc kinh doanh của bạn thật sự nằm trong tay những nhân viên trẻ nhất.

Đức Phật: Công việc của con người là khám phá ra thế giới của mình và sau đó cống hiến hết mình cho nó.

Khi bạn không thể quyết định chọn hành động nào trong hai hành động hoàn toàn cân bằng – hãy chọn cái dũng cảm ơn – W. J. Slim

Einstein: Giáo dục là những gì còn lại sau khi một người quên đi những gì đã học ở trường.

Niềm tin là chất kết dính mọi mối quan hệ với nhau – kể cả quan hệ giữa người lãnh đạo và nhân viên. Niềm tin được dựa trên sự toàn vẹn cá nhân. Brian Tracy

Sống là lựa chọn. Nhưng để lựa chọn đúng bạn phải biết mình là ai và mình ủng hộ điều gì, mình muốn đi đâu và tại sao mình muốn đến đó. Kofi Anna, tổng thư ký Liên hợp quốc

Tuổi trẻ không phải là một khoảng thời gian trong cuộc sống; nó là một trạng thái tinh thần. Con người chỉ già đi khi đã rời bỏ những lý tưởng của mình và khi không ý thức được về tuổi trẻ. Năm tháng đẻ lại những nếp nhăn trên khuôn mặt nhưng nếu từ bỏ thì sự nhiệt thành sẽ để lại nếp nhăn trong tâm hồn … Con người già đi cùng với sự lớn lên của nỗi ngờ vực, sợ hãi và tuyệt vọng. Cách để giữ mình trẻ trung là hãy giữ cho niềm tinh của mình trẻ mãi. Hãy giữ sự tự tin của mình trẻ mãi. Giữ cho hy vọng của mình trẻ mãi. L.F. Phelan

Một cuốn sách nên đọc, và nên đọc đi đọc lại.

Ánh Nguyệt, 10/2/2018

[CNS51] – Con đường Hồi Giáo, Nguyễn Phương Mai

Đọc sách của nhà nghiên cứu kết hợp với trải nghiệm thực tế thật khác những cuốn sách chỉ có trải nghiệm đơn thuần

Thêm bao điều hiểu biết về Trung Đông – mảnh đất ít có trong sách vở thời đi học, có rất nhiều trên tivi chỉ là những tin tức về chiến tranh, khủng bố …

Cuốn sách đến với mình thật tình cờ từ 1 comment của ai đó trên tường facebook nhà ai đó :D, mình thấy ấn tượng, mình vào Nhã Nam để mua 1 cuốn sách khác, và nghĩ rằng nhất định phải đọc cuốn này, mình đọc cuốn này trong vòng 2 tuần, cuốn sách cũng được mình mang theo đến LẶNG Homestay Quy Nhơn trong chuyến đi vừa rồi, để lỡ mình có chăm chỉ đọc xong thì sẽ tặng lại ngôi  nhà đáng yêu đó, nhưng tiếc thay mình mải ngủ trên máy bay, và mải chơi khi đến đất Quy Nhơn nên cũng chỉ đọc thêm được 3 chương sách tại ngôi nhà đó vào 2 buổi sáng thôi 😛

Cuốn sách khá dễ đọc với những ai thích khám phá và phiêu lưu, cũng hơi khó tư duy với những ai chưa kịp tìm hiểu gì về Trung Đông, thậm chí chưa kịp nhìn lại xem bản đồ 13 nước chị ấy đã đi qua nó hình thù như nào (như mình :P), nhưng rất đáng đọc để hiểu về một phần của thế giới, nơi có quá nhiều điều phức tạp, chẳng thể phân biệt được đúng sai ^^

Cảm giác khi đọc cuốn sách này của mình là một cảm giác rất ngưỡng mộ tác giả, không chỉ ngưỡng mộ chị ấy về chuyến đi, mà còn về sự hiểu biết sâu sắc của chị về Trung Đông, về đạo Hồi, về lịch sử, văn hóa, và về những mối quan hệ chị ấy có trong suốt chuyến đi, và mình chờ đón cuốn sách tiếp theo của chị ấy “Đi tìm Taliban” – chị ấy thật dũng cảm

Và khi đọc post của chị ấy trên facebook, thì biết rằng từ bé chị ấy đã đọc rất nhiều sách rồi, tuổi thơ của tác giả là cả một hiệu sách của bố cơ mà ^^ – nữ thư ký đầu tiên của tờ báo Hoa Học Trò ^^

Mình thích cuốn sách vì nó  viết rất dễ hiểu, nó dễ hiểu bởi nó là hành trình, mình thích cuốn sách vì nó đem lại cho mình sự hiểu biết mới, vì từ trước tới giờ mình chưa bao giờ đọc gì về Trung Đông, mình thích cuốn sách vì qua từng trang sách mình như được cùng đi du lịch với tác giả, những trang sách ảnh rất cuốn hút, hấp dẫn, mà nếu như không đọc các con chữ trong đó, thì mình sẽ nghĩ đi tới đó thật dễ dàng như mình đã từng đi Thái Lan, Lào, Nhật Bản, hay Hàn Quốc năm vừa rồi – nhưng sự thật chẳng phải như thế! Để có thể viết cuốn sách này, chị ấy đã phải chuẩn bị hơn 1 năm trời chỉ để xin visa vào 1 nước mà chị ấy thấy nhất định phải tới đầu tiên, vậy mà cuối cùng cũng không được, chỉ có thể qua đó bằng cách đặt vé máy bay transit ^^

Trung Đông mở ra trong cuốn sách qua 13 quốc gia, với những bất ngờ thú vị, với những cuộc chiến không có hồi kết không phải bây giờ mới bắt đầu, mà nó đã bắt đầu từ 3000 đến 4000 năm trước rồi – nên việc chiến tranh hay khủng bố ở Trung Đông thực chất là như việc Hà Nội tắc đường mỗi ngày thôi, chẳng có gì khác cả ^^

Cuốn sách cũng đề cập đến một đề tài khá nổi bật về phụ nữ và những quyền của phụ nữ, đọc xong thấy phụ nữ ở Việt Nam vẫn hạnh phúc lắm :). Bạn có thể tưởng tượng nếu con gái ở một quốc gia nào đó tại Trung Đông (mình không nhớ chính xác, vì tên các nước này không quen thuộc với mình, cứ như lần đầu mình học bảng chữ cái ấy) ra đường mà không có bố hay anh trai đi cùng, nếu có bị hãm hiếp thì khi ra tòa sẽ phải có 4 người đàn ông làm chứng mới được bảo vệ, nếu không sẽ vẫn bị kết tội và là nỗi nhục cho gia đình? Ai bảo cô ấy ăn mặc hở hang …. haiza – thật kinh khủng

Và bạn cũng sẽ bắt gặp trong cuốn sách những miêu tả chân thực về Giza – nơi có Kim Tự Tháp nổi tiếng – một nơi mà tác giả thề sẽ không bao giờ quay lại, mình đọc và tưởng tượng thì các bạn cò ở phố phở cuốn của Hà Nội còn phải xách dép chạy dài về độ đeo bám khách ^^

Và đọc sách, bạn cũng sẽ thấy được chiều dài lịch sử 3 đến 4 ngàn năm của Trung Đông, vẫn hiện rõ trong từng nhịp sống hiện tại của họ, bạn sẽ thấy sự xung đột về sắc tộc, tôn giáo nó loằng ngoằng đến như thế nào, và đôi khi chẳng cần tư duy về chúng thì tốt hơn cho não của người đọc 😛

Nói chung là cuốn sách rất thú vị để đọc, để thưởng thức, và để lấy động lực lập kế hoạch cho những năm tiếp theo của cuộc đời!

Cảm ơn tác giả Nguyễn Phương Mai, hy vọng sẽ có ngày được gặp chị ^^

 

[CNS50] – Bí mật của cảm hứng & say mê, Mette Norgaard

Cuốn này mua để tặng cho học viên của TalentPool, qua lời giới thiệu của em Thêu – Alphabooks, chiều nay dành thời gian thư giãn để ngấu nghiến nó 🙂

Image result for bí mật của cảm hứng và say mê

Nó không quá to tát như cái tên, mà bình dị như truyện cổ tích, không hời hợt như một số sách chỉ có công thức, mà sâu sắc & dịu dàng qua từng câu chuyện, chẳng có nhân vật thành công hay giàu có nào cả mà chỉ là những con vịt xấu xí, cây thông non, con bọ hung kiêu ngạo, con chim họa mi cất tiếng hót bởi giọt nước mắt xúc động của hoàng đế, và một ông hoàng đế stupid luôn thích những bộ quần áo mới

Tác giả lấy truyện của Andersen để liên tưởng đến công việc của chúng ta, để phân tích những kỹ năng này nọ – mình đọc cũng chả thấy liên quan lắm, nhưng bù lại, đọc 5 câu chuyện cổ tích ngắn gọn kia, học được nhiều điều

Mình sẽ chẳng bao giờ như ông hoàng đế thích quần áo kia, và cũng không như đám quần thần không dám nói lên sự thật đó

Mình sẽ như vịt con xấu xí, làm những điều mình thích và đến một ngày, mình sẽ thấy cuộc đời thật công bằng

Mình sẽ học trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, không như cây thông non kia lúc non thì mong già, mong được chặt đi chu du … để rồi đến đàn chuột cũng chẳng thèm nghe câu chuyện của mình nữa – sống trong hiện tại

Mình sẽ không như chủ cửa hàng bán sách không trân trọng sách, cũng không giống như anh chàng sinh viên mọt sách kia

Mình sẽ không kiêu ngạo như con bọ hung, nhưng dù sao, cả hành trình sống của nó cũng rất đáng trân trọng

Và mình sẽ như chú chim họa mi, hót cho cuộc sống tươi đẹp, cho những tâm hồn biết trân trọng tiếng hót của mình

5 câu chuyện cổ của Andersen – nói lên tâm hồn trong sáng, đơn giản, và rất sâu sắc của ông, cái cảm nhận cuộc sống đến từng chi tiết, một tâm hồn tinh tế, nuôi dưỡng biết bao nhiêu tâm hồn khác 🙂

Đọc sách, để nuôi dưỡng tâm hồn mình – tại sao không?

Mến sách của chúng tôi sắp tròn 6 tuổi, tôi sẽ lại làm cho nó sống lại những ngày hoàng kim, theo một cách trưởng thành hơn!

Chờ nhé! Mỗi tháng một cuốn sách! Mỗi ngày một trang sách hay!

 

[CNS49] – Quyền lực đích thực, Thích Nhất Hạnh

Được trải nghiệm những ngày tháng thiền tập ở Làng Mai Thái Lan – được nhìn thấy Sư Ông & nước mắt mình đã chảy – vì hạnh phúc – chẳng hiểu tại sao, nhưng có lẽ đó là một khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời.

Ở khóa tu đó, mình được nhìn thấy những đôi mắt sáng, những nụ cười yêu thương, những lời ái ngữ, những dịu dàng của các sư thầy, sư cô, được sống trong một không gian thuần Việt giữa lòng Thái Lan (trộm nghĩ đó cũng là một cách “xâm lược”)

Cuộc đời chẳng biết đâu chữ ngờ, cứ sống cho hiện tại, với những gì bạn đang thấy, với những cảm xúc bạn đang có, trở về với hơi thở để thấy những cảm xúc đến rồi sẽ đi, ko tồn tại liên tục và mãi mãi, nó lúc ẩn lúc hiện, là một cái gì đó vô thường như cơn gió mà thôi – cái còn lại là gì? chẳng phải chỉ là hơi thở để bạn nương tựa vào hay sao – nó không thể là những thương, rồi họ cũng sẽ rời xa bạn, nó cũng chẳng thể là những con vật, những bông hoa, những con đường, những người bạn đồng nghiệp, những người bạn học … tất cả rồi cũng chỉ là đi qua cuộc đời nhau.

Sống ở thì hiện tại, hiện tại thật sự, sẽ thấy cuộc sống nhiệm màu, sẽ đủ những khoảnh khắc chậm rãi để ngắm nhìn ánh mắt của con mèo con cũng như ánh mắt của một đứa trẻ, sự chăm sóc của mèo mẹ với mèo con cũng chẳng khác gì một người mẹ chăm sóc con mình, sự vui tươi hé nở và tự nhiên tàn của những bông hoa, của sự no rồi đến đói của cái dạ dày … cái gì cũng đến rồi đi, rồi lại đến, không cái gì là của bạn, không cái gì bạn có thể nắm giữ nó cả …

Quyền lực đích thực không viết gì về quyền lực của bạn với người khác cả 🙂 – đơn giản, đó chỉ là cái quyền mà bạn có thể kiểm soát cảm xúc của mình, nhận diện được nó, sống tỉnh thức trong hiện tại, sống cho những thứ đang hiện hữu xung quanh bạn. Cuốn sách nói về 5 quyền lực chân thực: tín – tấn – niệm – định – tuệ. Thật ra đọc mãi cũng chả hiểu mấy thuật ngữ này lắm, cứ nôm na Tím là Đức tin (tin rằng ta có sẵn mọi thứ, chỉ cần để nó biểu hiện, ta sẽ chẳng phải đau khổ, đơn giản vậy mà hiếm người làm được lắm :P), Tấn – đó là sự tiến bộ hàng ngày, sự kiên trì rồi bạn sẽ đi đến những cột mốc mà bạn nghĩ rằng chẳng bao giờ bạn tới được, cũng giống như chinh phục những đỉnh núi ấy, bạn cũng phải di chuyển tới chân núi, rồi tự leo lên cũng điểm dừng chân nghỉ ngơi, dù bạn ko thể leo nhanh như người ta, nhưng bằng đôi chân và sự kiên trì của bạn, tinh tấn mỗi ngày, bạn sẽ nhìn thấy cả một biển mây, sẽ thu vào tầm mắt muôn trùng dãy núi, đó là một cảm giác mà nếu không đủ tinh tấn thì bạn sẽ chẳng bao giờ có được, trên đỉnh núi đó, bạn biết mình có thể chinh phục rất nhiều những đỉnh núi khác ;). Niệm (chánh niệm) là năng lượng giúp ta thấy rõ những gì đang xảy ra trong hiện tại, ý là giờ nào việc nấy, khi làm việc nào thì tập trung vào việc đó, dù trình duyệt của bạn 1 lúc có thể mở 100 tab, nhưng thực tế thì bạn cũng chỉ làm việc được trên một tab ở 1 thời điểm mà thôi, não bạn thực chất không phải là chế độ Multi-media, dù màn hình Tivi có 4 kênh, thì khi xem kênh nào bạn cũng chẳng thể biết 3 kênh còn lại đang phát gì ;), vậy nên khi ngồi bên người yêu thì đừng nghĩ đến công việc, khi làm việc thì đừng nghĩ đến người yêu – đại loại vậy, giờ nào việc đó, đi xe mà cứ nghĩ vẩn vơ rồi tai nạn lại bảo tại người khác đâm :). Định – là sức mạnh của sự chú tâm, có 3 loại định: định vô thường, định vô ngã & định tương tức. Vô thường là sự thay đổi không ngừng của mọi thứ xung quanh ta, vô ngã là chả phải mình bạn khổ, khi bạn khổ bạn sẽ kéo theo những người liên quan khổ, tương tức là sự liên hệ nhân duyên giữa tất cả mọi vật – bạn chẳng thể tách rời khỏi thế giới này ^^.  Tuệ – cái này thì cao siêu rồi, có 4 cái kia thì tự khắc sẽ có cái này, một phần đơn giản của Tuệ có thể nhìn thấy đó là “giỏ nhà ai quai nhà nấy” – bạn có ánh mắt của bà nội bạn, có đôi môi của bố, có nụ cười của bà ngoại, có tính cách của ông ngoại, có giọng nói của mẹ … bạn là sự tiếp nối của họ, và con cái bạn sẽ là sự tiếp nối của bạn ^^

Đọc là một chuyện, giờ sẽ phải thực hành, hàng ngày, để tinh tấn – vì chẳng còn con đường nào khác giúp bạn có được tự do và hạnh phúc thực sự ^^

Rồi ta sẽ đi đến tự do, chẳng khổ đau nào có thể theo ta được nữa – đó chính là quyền lực đích thực ^^ Khi ta hạnh phúc, mọi người xung quanh ta cũng sẽ hạnh phúc, sức mạnh đó mới là quyền lực đích thực 🙂 Bạn không thể mang cái đau khổ của mình để đi giúp người khác hạnh phúc được, cũng không thể mang cái lo âu & vô minh của mình để đi giải quyết vấn đề cho người khác – vậy hãy tập cho mình ít tham – sân – si đi, hãy tự giải quyết những vấn đề của bản thân trước đi – bạn sẽ có quyền lực đích thực ^^

Đã thấy con đường, còn đi hay không thì … 😛

Chắc là đi thôi chứ nhỉ ^^

 

[CNS48]: Đường xưa mây trắng, Thích Nhất Hạnh

Một cuốn sách đáng đọc, nên đọc, nhưng không phải với tâm trạng nào bạn cũng đọc nó “vào”, vậy đó, những lúc bạn cảm thấy mình cần tìm ra một con đường cho bản thân, những lúc bạn dừng lại và tự hỏi liệu mình có đang sống đúng với những gì mình thật sự muốn, liệu mình có đang bị đám đông cuốn đi?… tại sao cảm xúc của mình lại trở về với thời điểm mình chưa rèn luyện gì?… và cuốn sách đến với mình từ rất lâu, nhưng những thông điệp nó cần truyền tải thì đến thời điểm này mới bắt đầu nhen nhóm, đó là một cuốn sách không hề khó đọc, nhưng nếu không dành tâm trí cho nó, bạn sẽ không thể đọc nó một cách dễ dàng được ^^
Mình sẽ review nó trong tháng 4 này nhé!

Chúc thế giới ngủ ngon!

Cuốn sách này đọc trong 9 ngày, 12-21/3/2017, dù mình đã cố gắng đọc nó trong 1 tuần 😛

Đây là một cuốn sách dễ đọc khi bạn thấy nó cần thiết – hay nói đúng hơn là đến duyên 🙂

Cuốn sách là một câu chuyện nhẹ nhàng qua lời kể của Sư Ông Thích Nhất Hạnh về cuộc đời của Đức Phật, người được sinh ra để có khả năng ảnh hưởng lớn đến rất nhiều người khác. Cuộc đời của Đức Phật trong câu chuyện là sự kể lại của một người, xuất phát là một đứa trẻ chăn trâu, được gặp Đức Phật ngay sau khi Ngài giác ngộ, và sau đó, khi đủ tuổi để gia nhập Giáo đoàn của Phật, cậu bé chăn trâu ngày nào đã được đi cùng Đức Phật đến hết phần đời còn lại của Ngài.

Một cuộc đời mà có lẽ, nếu là bạn, bạn cũng có mong muốn được sống cùng thời đại với Ngài, để được Ngài “độ” hay còn gọi là giác ngộ cho bạn về sự khổ đều do “bạn” mà ra, đọc câu chuyện nhẹ nhàng đó, thấy cuộc sống luôn có thể là màu hồng, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, thì nó cũng không ảnh hưởng đến cách bạn phản ứng với nó, nhưng để có năng lực đó, bạn phải “tu tập” rất nhiều, và để tu tập nhanh tấn tới bạn cần có bạn đồng tu – quan điểm này mình nghĩ là do Sư Ông, tuy nhiên thì nó cũng có những căn cứ để bạn tin rằng điều đó là có thể, chọn bạn mà chơi, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng hay bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn chơi thân nhất …. đại loại thế 🙂

Vậy nên, nếu bạn muốn mình là người như thế nào, hay chơi với những người mà bạn hình dung ra đó, chơi thân với họ, hành xử như họ, sống cuộc sống như họ … hoặc nếu không, bạn hãy tự tìm ra lối đi riêng cho mình – điều này là một hành động dũng cảm giữa cuộc đời đầy ma lực của đám đông bây giờ, đôi khi đó còn là một đám đông ảo, chỉ do ý chỉ của 1 hoặc 1 vài người, còn lại đều là những chú cừu đi sau 🙂

Cuộc sống vốn đơn giản, nếu bạn có khả năng tĩnh tâm trước mọi biến động, nhưng nó sẽ thật sự phức tạp khi bạn không có năng lực đó, đơn giản hóa cuộc sống cũng không phải là một việc dễ, nhưng làm được rồi chắc bạn sẽ thích cuộc sống đó mãi 🙂

Hãy tự mình đọc cuốn sách khi bạn thật sự đến duyên, hoặc có thể xem phim về Đức Phật ^^

Mình thấy cuốn sách làm cho mình vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lý rất tốt 🙂

Tiện thể đọc luôn một seri sách của Sư Ông, thấy tư tưởng đều giống nhau qua từng trang sách, và cũng giống như khóa tu theo phong cách Làng Mai – cũng rất nên trải nghiệm để có một sự hiểu và đồng cảm khi đọc các tác phẩm của Sư Ông 🙂