[CNS51] – Con đường Hồi Giáo, Nguyễn Phương Mai

Đọc sách của nhà nghiên cứu kết hợp với trải nghiệm thực tế thật khác những cuốn sách chỉ có trải nghiệm đơn thuần

Thêm bao điều hiểu biết về Trung Đông – mảnh đất ít có trong sách vở thời đi học, có rất nhiều trên tivi chỉ là những tin tức về chiến tranh, khủng bố …

Cuốn sách đến với mình thật tình cờ từ 1 comment của ai đó trên tường facebook nhà ai đó :D, mình thấy ấn tượng, mình vào Nhã Nam để mua 1 cuốn sách khác, và nghĩ rằng nhất định phải đọc cuốn này, mình đọc cuốn này trong vòng 2 tuần, cuốn sách cũng được mình mang theo đến LẶNG Homestay Quy Nhơn trong chuyến đi vừa rồi, để lỡ mình có chăm chỉ đọc xong thì sẽ tặng lại ngôi  nhà đáng yêu đó, nhưng tiếc thay mình mải ngủ trên máy bay, và mải chơi khi đến đất Quy Nhơn nên cũng chỉ đọc thêm được 3 chương sách tại ngôi nhà đó vào 2 buổi sáng thôi 😛

Cuốn sách khá dễ đọc với những ai thích khám phá và phiêu lưu, cũng hơi khó tư duy với những ai chưa kịp tìm hiểu gì về Trung Đông, thậm chí chưa kịp nhìn lại xem bản đồ 13 nước chị ấy đã đi qua nó hình thù như nào (như mình :P), nhưng rất đáng đọc để hiểu về một phần của thế giới, nơi có quá nhiều điều phức tạp, chẳng thể phân biệt được đúng sai ^^

Cảm giác khi đọc cuốn sách này của mình là một cảm giác rất ngưỡng mộ tác giả, không chỉ ngưỡng mộ chị ấy về chuyến đi, mà còn về sự hiểu biết sâu sắc của chị về Trung Đông, về đạo Hồi, về lịch sử, văn hóa, và về những mối quan hệ chị ấy có trong suốt chuyến đi, và mình chờ đón cuốn sách tiếp theo của chị ấy “Đi tìm Taliban” – chị ấy thật dũng cảm

Và khi đọc post của chị ấy trên facebook, thì biết rằng từ bé chị ấy đã đọc rất nhiều sách rồi, tuổi thơ của tác giả là cả một hiệu sách của bố cơ mà ^^ – nữ thư ký đầu tiên của tờ báo Hoa Học Trò ^^

Mình thích cuốn sách vì nó  viết rất dễ hiểu, nó dễ hiểu bởi nó là hành trình, mình thích cuốn sách vì nó đem lại cho mình sự hiểu biết mới, vì từ trước tới giờ mình chưa bao giờ đọc gì về Trung Đông, mình thích cuốn sách vì qua từng trang sách mình như được cùng đi du lịch với tác giả, những trang sách ảnh rất cuốn hút, hấp dẫn, mà nếu như không đọc các con chữ trong đó, thì mình sẽ nghĩ đi tới đó thật dễ dàng như mình đã từng đi Thái Lan, Lào, Nhật Bản, hay Hàn Quốc năm vừa rồi – nhưng sự thật chẳng phải như thế! Để có thể viết cuốn sách này, chị ấy đã phải chuẩn bị hơn 1 năm trời chỉ để xin visa vào 1 nước mà chị ấy thấy nhất định phải tới đầu tiên, vậy mà cuối cùng cũng không được, chỉ có thể qua đó bằng cách đặt vé máy bay transit ^^

Trung Đông mở ra trong cuốn sách qua 13 quốc gia, với những bất ngờ thú vị, với những cuộc chiến không có hồi kết không phải bây giờ mới bắt đầu, mà nó đã bắt đầu từ 3000 đến 4000 năm trước rồi – nên việc chiến tranh hay khủng bố ở Trung Đông thực chất là như việc Hà Nội tắc đường mỗi ngày thôi, chẳng có gì khác cả ^^

Cuốn sách cũng đề cập đến một đề tài khá nổi bật về phụ nữ và những quyền của phụ nữ, đọc xong thấy phụ nữ ở Việt Nam vẫn hạnh phúc lắm :). Bạn có thể tưởng tượng nếu con gái ở một quốc gia nào đó tại Trung Đông (mình không nhớ chính xác, vì tên các nước này không quen thuộc với mình, cứ như lần đầu mình học bảng chữ cái ấy) ra đường mà không có bố hay anh trai đi cùng, nếu có bị hãm hiếp thì khi ra tòa sẽ phải có 4 người đàn ông làm chứng mới được bảo vệ, nếu không sẽ vẫn bị kết tội và là nỗi nhục cho gia đình? Ai bảo cô ấy ăn mặc hở hang …. haiza – thật kinh khủng

Và bạn cũng sẽ bắt gặp trong cuốn sách những miêu tả chân thực về Giza – nơi có Kim Tự Tháp nổi tiếng – một nơi mà tác giả thề sẽ không bao giờ quay lại, mình đọc và tưởng tượng thì các bạn cò ở phố phở cuốn của Hà Nội còn phải xách dép chạy dài về độ đeo bám khách ^^

Và đọc sách, bạn cũng sẽ thấy được chiều dài lịch sử 3 đến 4 ngàn năm của Trung Đông, vẫn hiện rõ trong từng nhịp sống hiện tại của họ, bạn sẽ thấy sự xung đột về sắc tộc, tôn giáo nó loằng ngoằng đến như thế nào, và đôi khi chẳng cần tư duy về chúng thì tốt hơn cho não của người đọc 😛

Nói chung là cuốn sách rất thú vị để đọc, để thưởng thức, và để lấy động lực lập kế hoạch cho những năm tiếp theo của cuộc đời!

Cảm ơn tác giả Nguyễn Phương Mai, hy vọng sẽ có ngày được gặp chị ^^

 

Advertisements

[CNS50] – Bí mật của cảm hứng & say mê, Mette Norgaard

Cuốn này mua để tặng cho học viên của TalentPool, qua lời giới thiệu của em Thêu – Alphabooks, chiều nay dành thời gian thư giãn để ngấu nghiến nó 🙂

Image result for bí mật của cảm hứng và say mê

Nó không quá to tát như cái tên, mà bình dị như truyện cổ tích, không hời hợt như một số sách chỉ có công thức, mà sâu sắc & dịu dàng qua từng câu chuyện, chẳng có nhân vật thành công hay giàu có nào cả mà chỉ là những con vịt xấu xí, cây thông non, con bọ hung kiêu ngạo, con chim họa mi cất tiếng hót bởi giọt nước mắt xúc động của hoàng đế, và một ông hoàng đế stupid luôn thích những bộ quần áo mới

Tác giả lấy truyện của Andersen để liên tưởng đến công việc của chúng ta, để phân tích những kỹ năng này nọ – mình đọc cũng chả thấy liên quan lắm, nhưng bù lại, đọc 5 câu chuyện cổ tích ngắn gọn kia, học được nhiều điều

Mình sẽ chẳng bao giờ như ông hoàng đế thích quần áo kia, và cũng không như đám quần thần không dám nói lên sự thật đó

Mình sẽ như vịt con xấu xí, làm những điều mình thích và đến một ngày, mình sẽ thấy cuộc đời thật công bằng

Mình sẽ học trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, không như cây thông non kia lúc non thì mong già, mong được chặt đi chu du … để rồi đến đàn chuột cũng chẳng thèm nghe câu chuyện của mình nữa – sống trong hiện tại

Mình sẽ không như chủ cửa hàng bán sách không trân trọng sách, cũng không giống như anh chàng sinh viên mọt sách kia

Mình sẽ không kiêu ngạo như con bọ hung, nhưng dù sao, cả hành trình sống của nó cũng rất đáng trân trọng

Và mình sẽ như chú chim họa mi, hót cho cuộc sống tươi đẹp, cho những tâm hồn biết trân trọng tiếng hót của mình

5 câu chuyện cổ của Andersen – nói lên tâm hồn trong sáng, đơn giản, và rất sâu sắc của ông, cái cảm nhận cuộc sống đến từng chi tiết, một tâm hồn tinh tế, nuôi dưỡng biết bao nhiêu tâm hồn khác 🙂

Đọc sách, để nuôi dưỡng tâm hồn mình – tại sao không?

Mến sách của chúng tôi sắp tròn 6 tuổi, tôi sẽ lại làm cho nó sống lại những ngày hoàng kim, theo một cách trưởng thành hơn!

Chờ nhé! Mỗi tháng một cuốn sách! Mỗi ngày một trang sách hay!

 

[CNS49] – Quyền lực đích thực, Thích Nhất Hạnh

Được trải nghiệm những ngày tháng thiền tập ở Làng Mai Thái Lan – được nhìn thấy Sư Ông & nước mắt mình đã chảy – vì hạnh phúc – chẳng hiểu tại sao, nhưng có lẽ đó là một khoảnh khắc đáng nhớ trong cuộc đời.

Ở khóa tu đó, mình được nhìn thấy những đôi mắt sáng, những nụ cười yêu thương, những lời ái ngữ, những dịu dàng của các sư thầy, sư cô, được sống trong một không gian thuần Việt giữa lòng Thái Lan (trộm nghĩ đó cũng là một cách “xâm lược”)

Cuộc đời chẳng biết đâu chữ ngờ, cứ sống cho hiện tại, với những gì bạn đang thấy, với những cảm xúc bạn đang có, trở về với hơi thở để thấy những cảm xúc đến rồi sẽ đi, ko tồn tại liên tục và mãi mãi, nó lúc ẩn lúc hiện, là một cái gì đó vô thường như cơn gió mà thôi – cái còn lại là gì? chẳng phải chỉ là hơi thở để bạn nương tựa vào hay sao – nó không thể là những thương, rồi họ cũng sẽ rời xa bạn, nó cũng chẳng thể là những con vật, những bông hoa, những con đường, những người bạn đồng nghiệp, những người bạn học … tất cả rồi cũng chỉ là đi qua cuộc đời nhau.

Sống ở thì hiện tại, hiện tại thật sự, sẽ thấy cuộc sống nhiệm màu, sẽ đủ những khoảnh khắc chậm rãi để ngắm nhìn ánh mắt của con mèo con cũng như ánh mắt của một đứa trẻ, sự chăm sóc của mèo mẹ với mèo con cũng chẳng khác gì một người mẹ chăm sóc con mình, sự vui tươi hé nở và tự nhiên tàn của những bông hoa, của sự no rồi đến đói của cái dạ dày … cái gì cũng đến rồi đi, rồi lại đến, không cái gì là của bạn, không cái gì bạn có thể nắm giữ nó cả …

Quyền lực đích thực không viết gì về quyền lực của bạn với người khác cả 🙂 – đơn giản, đó chỉ là cái quyền mà bạn có thể kiểm soát cảm xúc của mình, nhận diện được nó, sống tỉnh thức trong hiện tại, sống cho những thứ đang hiện hữu xung quanh bạn. Cuốn sách nói về 5 quyền lực chân thực: tín – tấn – niệm – định – tuệ. Thật ra đọc mãi cũng chả hiểu mấy thuật ngữ này lắm, cứ nôm na Tím là Đức tin (tin rằng ta có sẵn mọi thứ, chỉ cần để nó biểu hiện, ta sẽ chẳng phải đau khổ, đơn giản vậy mà hiếm người làm được lắm :P), Tấn – đó là sự tiến bộ hàng ngày, sự kiên trì rồi bạn sẽ đi đến những cột mốc mà bạn nghĩ rằng chẳng bao giờ bạn tới được, cũng giống như chinh phục những đỉnh núi ấy, bạn cũng phải di chuyển tới chân núi, rồi tự leo lên cũng điểm dừng chân nghỉ ngơi, dù bạn ko thể leo nhanh như người ta, nhưng bằng đôi chân và sự kiên trì của bạn, tinh tấn mỗi ngày, bạn sẽ nhìn thấy cả một biển mây, sẽ thu vào tầm mắt muôn trùng dãy núi, đó là một cảm giác mà nếu không đủ tinh tấn thì bạn sẽ chẳng bao giờ có được, trên đỉnh núi đó, bạn biết mình có thể chinh phục rất nhiều những đỉnh núi khác ;). Niệm (chánh niệm) là năng lượng giúp ta thấy rõ những gì đang xảy ra trong hiện tại, ý là giờ nào việc nấy, khi làm việc nào thì tập trung vào việc đó, dù trình duyệt của bạn 1 lúc có thể mở 100 tab, nhưng thực tế thì bạn cũng chỉ làm việc được trên một tab ở 1 thời điểm mà thôi, não bạn thực chất không phải là chế độ Multi-media, dù màn hình Tivi có 4 kênh, thì khi xem kênh nào bạn cũng chẳng thể biết 3 kênh còn lại đang phát gì ;), vậy nên khi ngồi bên người yêu thì đừng nghĩ đến công việc, khi làm việc thì đừng nghĩ đến người yêu – đại loại vậy, giờ nào việc đó, đi xe mà cứ nghĩ vẩn vơ rồi tai nạn lại bảo tại người khác đâm :). Định – là sức mạnh của sự chú tâm, có 3 loại định: định vô thường, định vô ngã & định tương tức. Vô thường là sự thay đổi không ngừng của mọi thứ xung quanh ta, vô ngã là chả phải mình bạn khổ, khi bạn khổ bạn sẽ kéo theo những người liên quan khổ, tương tức là sự liên hệ nhân duyên giữa tất cả mọi vật – bạn chẳng thể tách rời khỏi thế giới này ^^.  Tuệ – cái này thì cao siêu rồi, có 4 cái kia thì tự khắc sẽ có cái này, một phần đơn giản của Tuệ có thể nhìn thấy đó là “giỏ nhà ai quai nhà nấy” – bạn có ánh mắt của bà nội bạn, có đôi môi của bố, có nụ cười của bà ngoại, có tính cách của ông ngoại, có giọng nói của mẹ … bạn là sự tiếp nối của họ, và con cái bạn sẽ là sự tiếp nối của bạn ^^

Đọc là một chuyện, giờ sẽ phải thực hành, hàng ngày, để tinh tấn – vì chẳng còn con đường nào khác giúp bạn có được tự do và hạnh phúc thực sự ^^

Rồi ta sẽ đi đến tự do, chẳng khổ đau nào có thể theo ta được nữa – đó chính là quyền lực đích thực ^^ Khi ta hạnh phúc, mọi người xung quanh ta cũng sẽ hạnh phúc, sức mạnh đó mới là quyền lực đích thực 🙂 Bạn không thể mang cái đau khổ của mình để đi giúp người khác hạnh phúc được, cũng không thể mang cái lo âu & vô minh của mình để đi giải quyết vấn đề cho người khác – vậy hãy tập cho mình ít tham – sân – si đi, hãy tự giải quyết những vấn đề của bản thân trước đi – bạn sẽ có quyền lực đích thực ^^

Đã thấy con đường, còn đi hay không thì … 😛

Chắc là đi thôi chứ nhỉ ^^

 

[CNS46] – Phụ nữ vạn người mê – 1 cuốn sách đọc giải trí

Nếu bạn nghĩ vậy cũng được!

Thoạt đầu đọc cái tựa, nghĩ rằng nó phải cao siêu lắm 😉 
Đọc vài trang, thấy chả có gì, đọc vài chục trang, thấy lảm nhảm kiểu ngôn tình trung quốc mà lại chưa đạt đến level đó, đọc xong cuốn sách 252 trang lại thấy ừ, cuộc sống của mình vẫn thế mà – sách có vẻ là xuất bản sự thật, bằng 1 thứ ngôn ngữ giống ngôn tình để người ta dễ đọc, và chắc là để dễ bán hơn ^^
Đọc những tiêu đề kiểu như Căn phòng của Đàn ông hay Sự im lặng của Phụ nữ … thì cũng không quá bất ngờ bởi những điều chắc chắn trong các mối tình của bạn bạn cũng đã nghiệm ra ;), và bỗng dưng lại nhớ đến bộ phim tuyên ngôn độc thân khi viết review nhìn thấy cái tựa Vì chúng ta bỏ lỡ nhau! – Tất cả, ngôn tình chỉ viết về cảm xúc, viết về những lý lẽ của tư duy tình cảm giữa hai người, chẳng có tiền bạc hay tính toán gì về vật chất, gia đình, con cái hay người thứ ba cũng chẳng còn quan trọng 😀 – đời thì đâu chỉ có thể – chắc sẽ nhiều tập hơn, kiểu như mấy phim Đài Loan và Hồng Kông luôn có những oán hận và báo thú ấy, vậy nên
Inline image 1
Đọc để thấy mỗi trải nghiệm trong cuộc đời cũng chỉ là những trang sách mà thôi
“Chúng ta chỉ sống một lần trong đời, đừng sống quá lặng lẽ. Hãy ăn những món mình thích, đến những nơi thích, yêu một người xứng đáng, và sau cùng, ở bên một người bao dung bạn đến cuối đời.
Viên mãn không phải là một hành trình mà là đích đến. Dù nhanh dù chậm, dù gian nan hay bình thản, tất cả đều sẽ đến đích bằng cách này hay cách khác. Vì đã là phụ nữ đều xứng đáng được yêu thương!”

Bạn có quyền sống theo cách bạn muốn 

[CNS 45] – Người ăn chay, Han Kang

Người ăn chay, Han Kang

Lần trước, trong chuyến bay từ Đà Nẵng về Hà Nội, mình đọc xong cuốn Trinh Nữ của chị Đinh Hoàng Anh – 1 tiến sĩ toán học nhưng có sở thích làm thơ và viết văn, chơi nhạc rất thích, 10/9 tới 2 vợ chồng anh chị (chồng chị là họa sĩ Thái Tĩnh) sẽ có buổi ra mắt album Hát thơ với những bài hát rất tuyệt, sẽ giới thiệu với cả nhà sau.
 
Lần này, trên chuyến bay từ Đà Lạt về Hà Nội, mình qua hiệu sách sân bay lấy 1 cuốn truyện để đọc, và cuốn “Người ăn chay” được lựa chọn bởi lý do là dạo này cũng đang tìm hiểu về ăn uống với sức khỏe, hai nữa là bìa sách có đề “2016 Man Booker International Prize” – mình thích những tác phẩm văn học được giải, đọc nó có rất nhiều thứ khác lạ, từ cách viết, đến việc lột tả đến sâu thẳm tâm lý của con người, thứ ba nữa là đọc trích đoạn ở bìa sau rất hấp dẫn “Tôi chỉ tin vào ngực mình. Tôi thích bộ ngực tôi. Vì nó không thể giết ai được. Tay, chân, miêng, lưỡi, thậm chí ngay cả ánh mắt, tất cả đều là vũ khí có thể giết chết hay làm hại bất cứ thứ gì. Nhưng ngực thì không thế. Chỉ cần có bộ ngực tròn này thì tôi vẫn ổn. Vẫn không sao cả. Nhưng sao nó cứ theo dần. Bây giờ nó không còn tròn nữa. Sao thế nhỉ. Sao tôi ngày càng gầy đi. Định đâm gì hay sao mà cứ sắc mỏng đi thế.” – rồi tư duy lại, có khi ngực cũng có thể làm chết 1 ai đó ấy chứ :v
 
 
Cuốn sách được viết theo phong cách rất giống với “Quán cafe của tuổi trẻ lạc lối” – cũng một tác phẩm văn học của Pháp được giải Nobel. Mình đọc xong 1 tuần rồi mà dư âm của cuốn sách vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, đã không muốn làm gì với cuộc sống lại càng không muốn làm gì cho nó khác đi :D, bởi không khí u ám bao quanh sau khi đọc cuốn sách, thấy những cuộc đời trong sách cũng giống rất nhiều cuộc đời xung quanh mà mình đang chứng kiến, và biết đâu, một ngày mình cũng sẽ có 1 cuộc đời như thế :D. Đùa vậy thôi, sách viết là do cảm nhận của mỗi người, nhưng đọc khá lôi cuốn với mình, một cô gái, như bao cô gái khác, lấy chồng, cùng chồng gây dựng gia đình, mua nhà, và người chồng cũng muốn sinh con, đến lúc đó thì cô ấy gặp một giấc mộng, đúng hơn là ác mộng, và bỏ hết thịt trong tủ lạnh của gia đình đi, chẳng ăn thịt gì nữa từ đó, dù cả gia đình có thuyết phục thế nào, cô ấy vẫn kiên định với quyết định đó mà chẳng cần giải thích. Đó là đoạn truyện “Người ăn chay” được kể bởi nhân vật chồng của cô ấy. Rồi đến đoạn tiếp theo “Vết chàm Mongolia” là lời kể của người anh rể, một nghệ sĩ về video nghệ thuật, phân đoạn này với mình có vẻ là hấp dẫn nhất, nữ tác giả phân tích tâm lý của nhân vật nam, về những suy nghĩ rất sinh lý và giới tính của anh, cũng có cả những suy nghĩ đầy tính nghệ thuật mà mình đọc xong chỉ muốn được xem đoạn phim diễn tả lại cảnh đó :D, để có được những thứ gọi là nghệ thuật, người nghệ sĩ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều thứ, vượt qua rất nhiều thứ, đi lên trên đám đông và dục vọng … nhưng anh ấy chưa làm được điều đó. Truyện thứ ba “Cây pháo hoa” là giọng của người chị gái, một cô gái như bao cô gái trên đời, sinh ra nghe lời bố mẹ, lớn lên lấy chồng, chăm chồng chăm con, lo cho em, báo hiếu với bố mẹ … mình thấy hình ảnh này ở khắp mọi nơi, nhưng trong nội tâm của cô ấy khi chứng kiến cảnh em mình ăn chay => từ chối ăn bất cứ thứ gì chỉ cần ánh nắng để sống, và muốn có quyền được chết, cô ấy cũng nhận ra là hình như mình chưa sống cuộc đời của mình! 3 truyện có thể tách rời, nhưng tốt nhất là nên đọc liền mạch để thấy họ liên quan đến nhau, và tất cả họ, chả có ai dám sống thản nhiên như nhân vật chính cả 🙂
 
Đọc truyện xong, cứ bị ám ảnh mãi, cứ thấy xã hội Pháp, Hàn Quốc hay Việt Nam cũng đều có những con người như thế, chúng ta đều là con người, đều có tư duy, đều có suy nghĩ, đều có những cảm xúc không dám bộc lộ bởi chúng ta sợ xã hội phản kháng. Rồi lại lăn tăn chẳng biết mình nên sống thế nào, như cái cô kia nghĩ mình là cái cây thì không ổn, như người chị gái chỉ sống cho người khác mà không sống cho mình cũng không đúng, như người chồng chỉ biết đòi hỏi ở người khác cũng ko được, và càng không như ông anh rể chả quan tâm gì đến đời sống cũng không xong. Thôi thì cứ sống là Ánh Nguyệt, từ giờ đến sinh nhật Mến sách 5 tuổi tớ sẽ có tối thiểu 6 cảm nhận sách :D, và sống ngày một tốt hơn nữa, bởi có những người vẫn đang trăn trở về việc sống như thế nào cho có ích, muốn tớ sống có ích cùng với họ, thế nên, cuộc sống này cứ bị đáng yêu, cứ bị đáng sống, cứ bị phải làm cho nó đẹp hơn mỗi ngày ❤
 
Chúc cả nhà một buổi tối đầy tươi vui, và nghĩ về những lý do mình đang sống, sống đẹp hay hơn sống hiệu quả 😛
 
À bonus thêm một cái đoạn này nữa để anh nào đang chuẩn bị quyết định lấy vợ, những cô gái nào muốn lấy chồng chỉ để có chồng có thể xem xét:
“Tôi lấy cô ấy bởi vì thấy cô không có khuyết điểm gì đặc biệt, cũng như chẳng có gì hấp dẫn đặc biệt. Cái tính cách bình thường khó tìm thấy sự tươi mới, dí dỏm, tinh tế đó lại khiến tôi cảm thấy thoải mái. Nhất là không cần phải to ra ta đây hiểu biết để chinh phục cô ấy, không phải vội cuống lên vì sợ trễ giờ hẹn, cũng không có lý do gì phải mặc cảm khi tự mình so sánh với đám đàn ông trong catalogue thời trang. Cô ấy không hề để ý đến cái bụng dưới bắt đầu có từ khi ngoài hai mươi tuổi của tôi, bắp tay bắp chân gầy nhẳng chẳng có tí cơ bắp dù đã cố gắng tập tành, đến cả cái “của quý” bé tí từng là nguyên nhân của nỗi tự ti không ai biết của tôi.”

[CNS44] – Ông già và Biển cả, Ernest Hemingway

12572999_10205418736537169_1373867971646602959_n

Ông Già & Biển Cả, mình cứ nghĩ đó là cuốn sách dành cho tuổi thơ. 30 tuổi đầu mới cầm những cuốn sách mà nhiều người đọc từ ngày nhỏ để đọc. Đọc rồi thì thấy nó đâu phải sách chỉ cho tuổi thơ, mình đọc và học được nhiều điều đấy chứ ;).

Một tác phẩm đi cùng với năm tháng thì bao giờ cũng có những giá trị nhất định của nó! Mà kể cả những tác phẩm không đi cùng năm tháng cũng thế – ví như cái cảm nhận sách đang viết này chắc cũng có ích cho ai đó 😛

Đọc Ông Già & Biển cả thấy con người thật vĩ đại, một ông già với ý chí bền bỉ với nghề của mình – nghề đánh cá, con người ta – ai chọn nghề và bền bỉ với nghề thì đều có thành công cả. Ông lão, sau 84 ngày đi biển chẳng bắt được con cá nào (84 ngày giống số ngày tối thiểu mà người hiến máu phải tuân thủ để được hiến tiếp lần sau thế nhỉ :D), ngày thứ 85 ông ra khơi với dự cảm sẽ có 1 con cá to khổng lồ đến với ông. Và thật vậy, chú cá kiếm dài 6m, nặng gần nửa tấn đã mắc mồi câu của Ông. Nhưng nó lại quá to khỏe với sức lực Ông đang có, Ông chẳng thể nào chiến thắng nó ngay lập tức mà còn bị nó kéo lại và phải thốt lên rằng “ta đã bị con cá tóm được”. Nhưng con người ngoài sức khỏe thể chất, còn có sức khỏe tinh thần, còn có trí tuệ, tư duy. Vậy nên Ông để cho chú cá kéo ông hơn 1 ngày trời theo hướng mà nó mong muốn, đến khi nó mệt thì ông sẽ dung “trí khôn” của loài người mà chinh phục nó. Cuộc chiến ấy, Ông đã thắng. Và may mắn đến cũng không ở lại lâu dài dù may mắn đó có đánh đổi bằng rất nhiều sức lực và sự bền bỉ. Một con cá kiếm to bằng nửa cái thuyền ông đang đi, chẳng thể để cá lên thuyền, Ông buộc nó ở hông thuyền. Và điều bất ngờ với mình khi cứ nghĩ rằng cứ thế Ông lão về nhà và sẽ tự hào với cả làng chài về chiến tích của mình, đặc biệt là với cậu bé, con cá mập đầu tiên xuất hiện khi đánh hơi được từ vết máu loang của chú cá kiếm đẹp đẽ và gan góc kia. Con cá mập đầu tiên và 2 con cá mập tiếp theo Ông lão còn có thể tiêu diệt bằng tất cả những dụng cụ có thể mà ông mang theo, chứ đến 2 con tiếp theo và cả đàn sau đó thì Ông phải chịu thua. Ông xót thương chú cá kiếm bị đàn cá mập rỉa hết chẳng còn gì. Ông chở về làng chài với cái đầu cá và cái kiếm của con cá và một chút sức lực lê về đến căn lều của mình. Nhưng khi khỏe lại, chắc chắn Ông vẫn ra khơi – bởi đó là nghề nghiệp của Ông.

Mình còn yêu quý cậu bé lúc nào cũng chăm sóc ông mà chẳng đòi hỏi hay cằn nhằn gì, chưa kể lúc nào cậu cũng đề cao ông, cho ông là một ông lão đánh cá vĩ đại nhất mà cậu từng biết. Cậu luôn tin vào may mắn của ông dù cả làng chài chẳng ai tin nữa. Cậu như một niềm tin giúp ông lão bền bỉ chiến đấu với con cá suốt những ngày một mình trên biển. Và cậu sẽ tiếp nối nghề của ông như cách mà ông đã và đang làm. Mình tin thế!

Câu chuyện cho ta một vài bài học:

  • Nghề nào đã gắn bó với mình thì hãy yêu mến nó, kiên trì với nó, may mắn sẽ đến bên mình;
  • May mắn không phải là thứ tồn tại lâu dài, nhưng tình yêu nghề và ý chí mới là cái ta cần nuôi dưỡng hàng ngày;
  • Khi chẳng có gì, thì con người ta vẫn còn hy vọng để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống – xứng đáng với chữ “người” của mình;
  • Làm nghề nào bạn cũng sẽ thấy trăn trở về công việc của mình, về đúng/sai khi mình làm một việc nào đó, dù mình đã có quá nhiều kinh nghiệm trong nghề rồi.
  • Hãy tôn trọng, yêu mến và biết hơn những thứ đem lại thành công cho nghề nghiệp của bạn như ông lão và con cá;
  • Sống và làm việc bởi bạn vẫn còn đủ sức khỏe và tinh thần để làm việc đó ^^;
  • Nếu bạn chẳng thể giúp người khác như bạn mong muốn thì còn một cách mà ai cũng làm được đó là động viên người đó yêu nghề mà họ đang làm.

Đọc và xem phim đều thấy rất tuyệt ❤

Cuộc đời là vô thường, mọi thứ đến rồi đi, nhưng vì ta là con người và ta có một cuộc đời, nên hãy sống bởi vì ta muốn sống như vậy!

 

 

[CNS43] – Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối, Patrick Modiano

Cuốn sách thu hút mình bởi cái bìa ngoài “Nobel văn chương 2014”, mình đã từng mua một tuyển tập những truyện đạt giải Nobel nhưng khi đọc được 1 truyện thấy khá mệt nên đã xếp cuốn đó vào một xó, có lẽ ngày nào đó sẽ lật giở lại để đọc nó.

12341247_10205233084335980_908878295411196095_n

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” được viết bởi một tác giả người Pháp, mà khi đọc tên ông mình lại cứ liên tưởng là một người Ý và trong lúc đọc truyện thì cứ có một thắc mắc là tại sao người Ý lại cứ viết về những con phố của Paris.

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” không dài, chỉ có 153 trang, bằng số trang truyện dịch mà mình phải đọc review cho em gái nên mình nghĩ sẽ đọc nhanh, vậy mà nó cũng mất 4 tiếng của mình, 2 tiếng ngồi trong phòng đọc cứ tưởng xong, hôm sau dành thêm 1 tiếng, và hôm sau nữa 1 tiếng. Có lẽ các tác phẩm đạt giải Nobel đều khó đọc, chẳng dễ như đọc ngôn tình, nó làm cho người đọc dễ bỏ cuộc. Nhưng có lẽ đó cũng là quy luật cuộc sống, cái gì có giá trị thì cần thời gian, cần sự chiêm nghiệm và nó sẽ đeo đẳng bạn mãi về sau, chứ không chỉ vài ngày sau đó như những truyện đọc giải trí kia 🙂

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” được viết theo một lối viết khá sáng tạo, ban đầu đọc thấy rất khó hiểu, nhưng càng đọc lại càng thấy các chi tiết kết nối với nhau, nó y hệt cảm giác khi mình đọc “Suối nguồn”, mạch viết cũng khá tương đồng, từng nhân vật cho mỗi đoạn truyện.

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” viết về những suy nghĩ sâu trong lòng của những người trẻ tuổi, chỉ khoảng 20 tuổi thôi, nhưng suy nghĩ của họ thật già nua, và vẫn đâu đó cảm giác họ là người Ý chứ chẳng phải người Pháp. Những suy nghĩ rất thật mà người ta ít khi nói với nhau qua ngôn từ 🙂

Nữ nhân vật chính được nhắc đến qua lời kể của một cậu sinh viên trường Mỏ – mà học trường mỏ có gì mà cậu bé 20 tuổi lại cảm thấy xấu hổ nhỉ? Cô cũng được nhắc đến qua lời kể của anh chàng thám tử mà chồng cô thuê để tìm cô. Và cô được nhắc đến bởi chính cô, sau đó là bởi người tình của cô. Cô gái ấy có một tuổi thơ không cha, mẹ cô thường đi làm đêm nên đó là khoảng thời gian để cô trốn khỏi tòa nhà, đi lang thang khắp các con phố, lảng tránh phố mà mẹ cô làm. Qua những đêm lang thang đó, cô gặp 1 người bạn để đi đến với “tuyết” – đúng là tuổi trẻ nếu không có những rào cản thì dễ bị lạc lối, mà lạc lối rồi, thì chẳng biết đường mà quay về. Cô ấy lấy chồng chẳng phải vì tình yêu, lấy để mà lấy, bởi lúc đó chắc cô cũng chẳng có điểm nào mà bấu víu trong cuộc đời. Khi tâm trí bạn chẳng đủ mạnh mẽ, bạn sẽ chẳng thể tự sống một mình qua cái tuổi trẻ của bạn. Bạn chẳng có gia đình để mà phải chịu trách nhiệm, chẳng có ai quan tâm đến việc bạn sống ở đâu, bạn làm gì …- ờ vậy thì có cần phải sống không nhỉ?

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” với những lời văn không hề nhắc đến từ “cô đơn” nhưng cả tác phẩm, qua những lời kể của các nhân vật, thì ai cũng cô đơn, chênh vênh giữa cuộc đời. Bởi nó miêu tả những con phố vắng, những quán café mà mọi người chỉ biết nhau qua những cái tên tự gọi nhau như vậy, ai cũng có những bí mật riêng, chẳng chia sẻ. Mình thích anh chàng có sở thích ghi tên và thời gian mỗi người vào quán café trong một cuốn sổ, ờ người ta rảnh rỗi đến mức chỉ ngồi ở quán café để làm việc đó từ sáng đến đêm ^^

12313533_10205233084735990_105598133236822625_n

Đọc xong ngẫm lại, ờ, tác phẩm miêu tả quá đúng tâm lý tuổi trẻ bây giờ, mình cũng có một thời như vậy, nhưng mình còn có nhiều mối ràng buộc khác để tiếp tục tồn tại đến lúc này 😛 Và tự thấy, sợi dây của mối quan hệ gia đình, của việc chọn bạn bè chơi, môi trường sống rất quan trọng đến mỗi quyết định trong cuộc đời bạn. Cô gái đó, dù có người tình luôn đồng hành cùng cô mỗi ngày, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định nhảy qua ô cửa sổ đó để kết thúc cuộc hành trình của mình với một câu rất quả quyết “Xong rồi. Để mặc đi!”

Bạn có một cuộc đời, lựa chọn sống thế nào là do bạn, kết thúc nó lúc nào cũng là do bạn 😉

Chắc chắn là mình đã sống lâu hơn cô gái ấy!