[CNS47]: Đường xưa mây trắng, Thích Nhất Hạnh

Một cuốn sách đáng đọc, nên đọc, nhưng không phải với tâm trạng nào bạn cũng đọc nó “vào”, vậy đó, những lúc bạn cảm thấy mình cần tìm ra một con đường cho bản thân, những lúc bạn dừng lại và tự hỏi liệu mình có đang sống đúng với những gì mình thật sự muốn, liệu mình có đang bị đám đông cuốn đi?… tại sao cảm xúc của mình lại trở về với thời điểm mình chưa rèn luyện gì?… và cuốn sách đến với mình từ rất lâu, nhưng những thông điệp nó cần truyền tải thì đến thời điểm này mới bắt đầu nhen nhóm, đó là một cuốn sách không hề khó đọc, nhưng nếu không dành tâm trí cho nó, bạn sẽ không thể đọc nó một cách dễ dàng được ^^
Mình sẽ review nó trong tháng 4 này nhé!

Chúc thế giới ngủ ngon!

Cuốn sách này đọc trong 9 ngày, 12-21/3/2017, dù mình đã cố gắng đọc nó trong 1 tuần 😛

Đây là một cuốn sách dễ đọc khi bạn thấy nó cần thiết – hay nói đúng hơn là đến duyên 🙂

Cuốn sách là một câu chuyện nhẹ nhàng qua lời kể của Sư Ông Thích Nhất Hạnh về cuộc đời của Đức Phật, người được sinh ra để có khả năng ảnh hưởng lớn đến rất nhiều người khác. Cuộc đời của Đức Phật trong câu chuyện là sự kể lại của một người, xuất phát là một đứa trẻ chăn trâu, được gặp Đức Phật ngay sau khi Ngài giác ngộ, và sau đó, khi đủ tuổi để gia nhập Giáo đoàn của Phật, cậu bé chăn trâu ngày nào đã được đi cùng Đức Phật đến hết phần đời còn lại của Ngài.

Một cuộc đời mà có lẽ, nếu là bạn, bạn cũng có mong muốn được sống cùng thời đại với Ngài, để được Ngài “độ” hay còn gọi là giác ngộ cho bạn về sự khổ đều do “bạn” mà ra, đọc câu chuyện nhẹ nhàng đó, thấy cuộc sống luôn có thể là màu hồng, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, thì nó cũng không ảnh hưởng đến cách bạn phản ứng với nó, nhưng để có năng lực đó, bạn phải “tu tập” rất nhiều, và để tu tập nhanh tấn tới bạn cần có bạn đồng tu – quan điểm này mình nghĩ là do Sư Ông, tuy nhiên thì nó cũng có những căn cứ để bạn tin rằng điều đó là có thể, chọn bạn mà chơi, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng hay bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn chơi thân nhất …. đại loại thế 🙂

Vậy nên, nếu bạn muốn mình là người như thế nào, hay chơi với những người mà bạn hình dung ra đó, chơi thân với họ, hành xử như họ, sống cuộc sống như họ … hoặc nếu không, bạn hãy tự tìm ra lối đi riêng cho mình – điều này là một hành động dũng cảm giữa cuộc đời đầy ma lực của đám đông bây giờ, đôi khi đó còn là một đám đông ảo, chỉ do ý chỉ của 1 hoặc 1 vài người, còn lại đều là những chú cừu đi sau 🙂

Cuộc sống vốn đơn giản, nếu bạn có khả năng tĩnh tâm trước mọi biến động, nhưng nó sẽ thật sự phức tạp khi bạn không có năng lực đó, đơn giản hóa cuộc sống cũng không phải là một việc dễ, nhưng làm được rồi chắc bạn sẽ thích cuộc sống đó mãi 🙂

Hãy tự mình đọc cuốn sách khi bạn thật sự đến duyên, hoặc có thể xem phim về Đức Phật ^^

Mình thấy cuốn sách làm cho mình vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lý rất tốt 🙂

Tiện thể đọc luôn một seri sách của Sư Ông, thấy tư tưởng đều giống nhau qua từng trang sách, và cũng giống như khóa tu theo phong cách Làng Mai – cũng rất nên trải nghiệm để có một sự hiểu và đồng cảm khi đọc các tác phẩm của Sư Ông 🙂

Advertisements

Các mô hình về năng lực của HRBP

Mọi người có vẻ mơ hồ hiểu về HRBP, mình cũng thế, cảm ơn chị Kim Anh – VNHR đã chia sẻ một cái nhìn tổng quan và đầy thuyết phục các góc nhìn về năng lực của HRBP, để hiểu rằng HRBP không phải là một người, mà là một chức năng mà bộ phận HR cần phải đạt tới theo kỳ vọng của CEOs, của đồng nghiệp, của các nhà nghiên cứu, hay của người lao động, mình sẽ tổng hợp lại để chia sẻ với mọi người

Chờ bài lên sóng nhé 😉

Nên bắt đầu nghề nhân sự từ đâu?

Câu này được hỏi nhiều, nên sẽ viết một bài để trả lời theo thiển ý của mình 🙂
Từ giờ sẽ lại viết blog thường xuyên hơn, để lấy lại cân bằng với công việc, để duy trì cái cảm giác mình là người có ích với ai đó ^^

Bài viết sẽ sớm được hoàn thiện

CNS47: Hạnh phúc đích thực, Hoàng Anh Sướng

Mua cuốn này hôm 06/2 – ngày đi làm đầu xuân, với một thông điệp “Năm hạnh phúc” cho bản thân mình ❤

Sau 1 tháng mới đọc xong!

Cuốn sách đã cùng mình trong chuyến đi đến mảnh đất “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” bình yên đó, đó là những ngày cuộc sống đầy rong chơi, và cô gái ấy đã nghĩ rằng việc đi xe máy dọc Việt Nam chẳng có gì là không thể làm được cả, chắc cô ấy sẽ thực hiện điều đó trước khi chết 😛 hoặc không 😀

Trở lại với cuốn sách, thông điệp muốn truyền tải là bạn hãy sống hạnh phúc, rồi những người xung quanh bạn sẽ thấy con đường bạn đi là đúng, họ có thể/không đi theo con đường của bạn, nhưng đó là việc của họ :P, nhưng nếu bạn có khát khao muốn người khác hạnh phúc, thì điều trước tiên là bạn cần hạnh phúc! Mình nghĩ: tiền thì có thể xin/cho được chứ hạnh phúc thì chắc phải là tự thân trải nghiệm ^^

Một điều mình rất tâm đắc với quan điểm của Sư Ông trong câu chuyện với nhà báo Hoàng Anh Sướng đó là chúng ta đều là một, không ai tách rời ai cả, nếu ai cũng nghĩ được như vậy thì thế giới này hay biết bao. Một hình ảnh rất dễ để hình dung đó là nếu trong một tổ chức, mỗi người đều là 1 bộ phận cơ thể, thì không thể vì cái tay trái không thể xúc cơm mà tay phải lại kệ nó, cho cả cơ thể đói được, cũng như vậy trong 1 gia đình, trong một mối quan hệ, trong một cộng đồng … tất cả đều là 1 thì mới có hạnh phúc, nếu không sẽ chẳng đạt được hạnh phúc như nó vốn là :). Bởi chỉ cần 1 ngón tay đau thôi, cả cơ thể cũng khó chịu rôi 😛

Nói thì dễ, đọc thì hiểu, cơ mà làm được việc đó là cả một quá trình tu tập, ngày hôm nay, những khoảnh khắc đó với mình còn là hiếm hoi, thì dần dần, mình muốn nó xuất hiện nhiều hơn, những sát na hạnh phúc được khởi lên nhiều và liên tục hơn, đó là hành trình đi tới hạnh phúc! Và hành trình đó là một hành trình độc lập, kiên trì, tuy nhiên, hành trình lại cần có “tăng đoàn”, cần có môi trường để nuôi dưỡng và tương hỗ, chứ không phải là một hành trình đơn độc, vậy nên cần chọn bạn mà chơi, chọn chốn mà đến, để sao cho những khoảnh khắc hạnh phúc đó bên bạn nhiều hơn, đó sẽ là động lực để bạn tiếp tục đi trên hành trình tới với hạnh phúc đích thực 🙂

Tuy có 1 số quan điểm mình chưa chấp nhận nó là sự thật hiển nhiên được nêu trong các câu trả lời của Sư Ông, nhưng mình vẫn đang thực tập theo những gì mà Sư Ông và các đệ tử của ngài truyền giảng. Nói đến đây, lại nhớ đến một quan điểm nữa của Sư Ông mà mình rất tâm đắc, đó là không có cái chết của ai cả, đó là sự liên kết từ thế hệ này qua thế hệ khác, từ người này qua người khác, tôi đi vào bạn thông qua những quan điểm của tôi mà bạn muốn là, bạn là 1 phần của cha mẹ, ông bà, tổ tiên của bạn mỗi khi bạn nghĩ về họ, dù bản thân họ không còn hiện hữu về mặt vật lý nữa. Và tưởng nhớ về tổ tiên, ông bà … sẽ cho bạn có 1 sức mạnh để trở về với cội nguồn, văn hóa của người Việt giúp người Việt có lợi thế hơn trong quá trình tu tập, bởi sự biết ơn, báo hiếu và kính trọng người già, ông bà, gia đình … là những thứ đem đến cho mỗi cá nhân sức mạnh thực hiện được điều mà mình mong muốn trong một sự ủng hộ ít ai có được nếu thiếu gia đình.

Cuốn sách là những câu hỏi của nhà báo Hoàng Anh Sướng và Sư Ông Thích Nhất Hạnh trong chuyến đi xuyên Mỹ của nhà báo cùng tăng đoàn – đó chắc chắn là 1 trải nghiệm khá thú vị của nhà báo. Còn mình thì được thực chứng lời Sư Ông nói, đó là những điều mà Sư Ông muốn truyền giảng tới giới trẻ thông qua các đệ tử của Ngài thì mình cũng đều được học qua các Sư Cô, Sư Thầy ở chùa Đình Quán, qua những bài giảng của thầy Minh  Niệm … họ là hiện thân của Sư Ông 🙂

Và mình nghĩ, mình cũng sẽ có những hiện thân của mình 😛

Thế đó, mình vẫn là đứa tham lam mà ^^

Đi tìm cảm hứng cho cuộc sống

Dạo này, không phải dạo này mà vài năm gần đây rồi 😀

Chắc là không thể trở lại

Nhưng bắt đầu như thế nào?

Bỗng dưng mọi cảm hứng không quá cao, mọi việc đều đều – như một cái bẫy – chắc cũng tương tự như cái người ta vẫn đang nói là “bẫy thu nhập trung bình” – còn mình đang gặp phải một cái bẫy về cuộc sống, mình đang có mọi thứ và cũng chẳng có gì, mình không muốn có thêm điều gì, và nếu mất tất cả (mà cũng chẳng mất được hết) thì cũng chẳng sao, mình không có ý muốn sống hết mình cho điều gì cả – với mình đó là một cái bẫy, cái bẫy an toàn, và mình lại chẳng muốn thoát ra khỏi  nó 🙂

Ừ thì cứ đặt ra câu hỏi, rồi tự trả lời nó, cứ tự vấn, cũng có thể tham vấn, quan sát, tìm hiểu, học hỏi … nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy lối ra? Sống tròn vai? Chả phải! Sống cho người khác nhìn? Cũng không phải thế! Sống để mình cảm thấy thoải mái – là lúc này, nhưng sao cứ thấy có cái gì đó chưa ổn, nửa muốn đi tiếp ra ngoài vùng an toàn để bứt phá, nửa muốn ở lại … nhưng rồi  chắc sẽ đi thôi. Cũng giống như cách mình đi du lịch, hay cách mình chụp ảnh hoa mỗi sáng, cuộc sống – để dừng lại nhìn ngắm sự vô thường – mọi thứ sao phải vội? Vội để làm gì? Sự vội đó có tốt không? Hay nó sẽ à mà không có tốt cũng chẳng có xấu, nhưng sự nỗ lực có quá cần thiết cho cuộc sống này không? Mình luôn thấy tại sao phải làm việc nhiều – điều này thật vô lý? Anh chàng HDV Phú Yên hôm trước có nhắn tin hỏi lúc 11h00 sáng là “em đã ăn cơm chưa” – mình nhắn lại bảo “12h bọn em mới nghỉ trưa” – “sao làm việc nhiều vậy?” – “ở đây ai cũng làm như vậy!” – soạn câu trả lời thế xong lại sửa thành |Ở đây đa số mọi người đều như vậy” – cứ thấy sai sai so với những gì mình muốn sống – mình không muốn sống theo kiểu tạo ra quá nhiều giá trị/hoặc “phá hoại” hay ảnh hưởng đến người/sự việc – mình vẫn muốn 1 cuộc sống độc lập không ảnh hưởng đến ai, dù mình có bỗng dưng biến mất thì những người xung quanh mình cũng chẳng thấy làm sao cả – muốn sống như thế – đang cố gắng sống như thế – nhưng có vẻ cứ phải là sự đấu tranh hàng ngày giữa cái sự muốn đó với cái “chiều gió” đang vây quay mình – đôi lúc thấy ngột ngạt, khó thở, mệt mỏi – trong những lúc đó lại phải tìm ra điều gì đó “dở hơi” để làm – có khi phải đổi nghề?

Mình thích làm đất, trồng rau, nuôi những con vật dễ thương, mình thích và có cảm giác muốn lao ngay xuống đường làm việc cùng những người công nhân của công ty cây xanh môi trường, thấy những cái cây lớn lên mỗi ngày, thấy những bông hoa từ nụ đến khi tàn, chúng đem cho mình cảm giác hạnh phúc, bình yên, vui thích …

Việc gì trên đời này làm cũng được chả làm cũng được, nhưng khi làm mình muốn có một cảm giác hạnh phúc và thật sự muốn làm việc đó! Muốn thế, nhưng thật khó để việc gì cũng làm được với tâm thế như vậy 🙂

Lâu rồi không viết linh tinh ^^

 

[CNS47] Ngày xưa có một con bò Camilo Cruz, PhD

Cuốn sách này ngắn, không dài, chương 1 là 1 câu chuyện mà mọi người vẫn sharre trên mạng nên khá dễ đọc, các chương tiếp theo là những cách thức để giúp mọi người giảm dần số lượng bò mà mình đang sở hữu J, càng đọc càng thấy mình có nhiều con bò, cũng tránh được 1 số loại bò, nhưng lúc nào cũng thấy quanh mình là những con bò, rất nhiều bò, và cảm giác như cuốn sách giúp bạn thoát khỏi những con bò, nếu bạn hành động đúng theo các bước này thì chắc bạn thoát được “bể khổ” 😉

Theo câu chuyện ngụ ngôn đó, thì con bò chính là những lời biện hộ, những lý do, những niềm tin về giới hạn, những nỗi sợ hãi … để bạn vin vào đó và lý giải với xung quanh về những việc bạn chưa từng nghĩ mình sẽ làm được, cuốn sách vốn rất hợp lý với tất cả mọi người, vì xét theo hệ quy chiếu của tác giả thì thế giới này chẳng có ai là không sở hữu con bò của mình cả J

Qua mỗi trang sách sau chương đầu tiên, mình đều thấy những điều mình cần điều chỉnh ngay lập tức, với những mục tiêu đã đặt ra thì cần hành động dứt khoát hơn để đi tới đó, không vin vào việc tôi lười, tôi mệt, tôi không cần cái đó … đại loại là mình không đổ lỗi cho người khác nhưng mình lại có rất nhiều bò kiểu “bất cần đời” như thế 😉

Đây là 1 trích đoạn mình thích nhất trong cuốn sách: “Chuyện đơn giản thôi: thành công của bạn là 100 phần trăm trách nhiệm của bạn. Nếu lúc nào cũng có sự ủng hộ và cổ vũ của những người khác thì thật tốt, nhưng điều đó không tuyệt đối cần thiết. Thành công của bạn không phụ thuộc vào việc người khác có quyết định ủng hộ bạn hay không, hoặc người đó có tán thành các quyết định của bạn hay không, hoặc họ có hào hứng với con đường mà bạn đã chọn hay không. Quyết định liên quan tới thành công của bạn không thể – và không được – phụ thuộc vào những điều đó. Người duy nhất cần phải lạc quan với mục tiêu và quyết định của bạn chính là bạn. Bạn chỉ cần đến sự tận tâm, niềm tin, nhiệt tình và sự quyết đoán của chính mình để thành công trong cuộc sống”.

Đang viết lại nghĩ, tác giả toàn chỉ nói đến thành công, lại nhớ đến phim Mưu cầu hạnh phúc với ông bố bỏ mặc tất cả những từ chối của thế giới xung quanh, đã nỗ lực và tin vào điều có thể để thành công và đem lại 1 cuộc sống tốt đẹp cho đứa con của mình, cũng nhớ đến Lala Land với việc theo đuổi thành công và chẳng sợ gì, hành động dứt khoát và không bỏ cuộc thì lại đánh mất điều sâu thẳm nhất? Vậy trong tình cảm có những con bò không? Chắc chắn là có, và bất cứ khi nào bạn quyết định loại bỏ những con bò cản đường bạn, bạn sẽ chạm tới thứ gọi là sự thoải mái không dằn vặt vì mình đã không làm điều gì đó 😉

Thôi thì cứ đọc thêm sách đi để tự trải nghiệm những câu chuyện của chính cuộc đời bạn. Còn với mình, với ngưỡng qua tuổi 30, mình đang tự cảm thấy  bản thân trưởng thành hơn, khác trước hơn, mình đã nghĩ đến những điều mà từ trước tới nay mình chưa từng nghĩ tới, mình tin những điều đó sẽ trở thành hiện thực chắc chắn hơn những niềm tin của tuổi 20. Nếu như đã có 1 bài nói chuyện trên TED về việc không phải là 30 mà là 20 thì cũng có thể đúng, nhưng với mình 30 vẫn là 1 trải nghiệm gì đó khác biệt rất lớn, khác hơn so với 20 rất nhiều, chắc cũng bởi vì thấy mình đủ chín chắn để nhìn lại mọi thứ một cách bình thản hơn, tiếp nhận mọi điều đến với mình một cách chấp nhận như nó vốn là hơn, và rồi để lại thấy mình cần trưởng thành hơn nữa qua những trải nghiệm của cuộc sống.

Và ta chợt thấy, cuộc đời có bao lâu mà hững hờ ❤

Bạn có thể đọc bản Online cuốn sách trên  https://gacsach.com/doc-sach-truc-tuyen/83793/ngay-xua-co-mot-con-bo-full-camilo-cruz.html

Xem review bằng English

[CNS 45] – Người ăn chay, Han Kang

Người ăn chay, Han Kang

Lần trước, trong chuyến bay từ Đà Nẵng về Hà Nội, mình đọc xong cuốn Trinh Nữ của chị Đinh Hoàng Anh – 1 tiến sĩ toán học nhưng có sở thích làm thơ và viết văn, chơi nhạc rất thích, 10/9 tới 2 vợ chồng anh chị (chồng chị là họa sĩ Thái Tĩnh) sẽ có buổi ra mắt album Hát thơ với những bài hát rất tuyệt, sẽ giới thiệu với cả nhà sau.
 
Lần này, trên chuyến bay từ Đà Lạt về Hà Nội, mình qua hiệu sách sân bay lấy 1 cuốn truyện để đọc, và cuốn “Người ăn chay” được lựa chọn bởi lý do là dạo này cũng đang tìm hiểu về ăn uống với sức khỏe, hai nữa là bìa sách có đề “2016 Man Booker International Prize” – mình thích những tác phẩm văn học được giải, đọc nó có rất nhiều thứ khác lạ, từ cách viết, đến việc lột tả đến sâu thẳm tâm lý của con người, thứ ba nữa là đọc trích đoạn ở bìa sau rất hấp dẫn “Tôi chỉ tin vào ngực mình. Tôi thích bộ ngực tôi. Vì nó không thể giết ai được. Tay, chân, miêng, lưỡi, thậm chí ngay cả ánh mắt, tất cả đều là vũ khí có thể giết chết hay làm hại bất cứ thứ gì. Nhưng ngực thì không thế. Chỉ cần có bộ ngực tròn này thì tôi vẫn ổn. Vẫn không sao cả. Nhưng sao nó cứ theo dần. Bây giờ nó không còn tròn nữa. Sao thế nhỉ. Sao tôi ngày càng gầy đi. Định đâm gì hay sao mà cứ sắc mỏng đi thế.” – rồi tư duy lại, có khi ngực cũng có thể làm chết 1 ai đó ấy chứ :v
 
 
Cuốn sách được viết theo phong cách rất giống với “Quán cafe của tuổi trẻ lạc lối” – cũng một tác phẩm văn học của Pháp được giải Nobel. Mình đọc xong 1 tuần rồi mà dư âm của cuốn sách vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, đã không muốn làm gì với cuộc sống lại càng không muốn làm gì cho nó khác đi :D, bởi không khí u ám bao quanh sau khi đọc cuốn sách, thấy những cuộc đời trong sách cũng giống rất nhiều cuộc đời xung quanh mà mình đang chứng kiến, và biết đâu, một ngày mình cũng sẽ có 1 cuộc đời như thế :D. Đùa vậy thôi, sách viết là do cảm nhận của mỗi người, nhưng đọc khá lôi cuốn với mình, một cô gái, như bao cô gái khác, lấy chồng, cùng chồng gây dựng gia đình, mua nhà, và người chồng cũng muốn sinh con, đến lúc đó thì cô ấy gặp một giấc mộng, đúng hơn là ác mộng, và bỏ hết thịt trong tủ lạnh của gia đình đi, chẳng ăn thịt gì nữa từ đó, dù cả gia đình có thuyết phục thế nào, cô ấy vẫn kiên định với quyết định đó mà chẳng cần giải thích. Đó là đoạn truyện “Người ăn chay” được kể bởi nhân vật chồng của cô ấy. Rồi đến đoạn tiếp theo “Vết chàm Mongolia” là lời kể của người anh rể, một nghệ sĩ về video nghệ thuật, phân đoạn này với mình có vẻ là hấp dẫn nhất, nữ tác giả phân tích tâm lý của nhân vật nam, về những suy nghĩ rất sinh lý và giới tính của anh, cũng có cả những suy nghĩ đầy tính nghệ thuật mà mình đọc xong chỉ muốn được xem đoạn phim diễn tả lại cảnh đó :D, để có được những thứ gọi là nghệ thuật, người nghệ sĩ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều thứ, vượt qua rất nhiều thứ, đi lên trên đám đông và dục vọng … nhưng anh ấy chưa làm được điều đó. Truyện thứ ba “Cây pháo hoa” là giọng của người chị gái, một cô gái như bao cô gái trên đời, sinh ra nghe lời bố mẹ, lớn lên lấy chồng, chăm chồng chăm con, lo cho em, báo hiếu với bố mẹ … mình thấy hình ảnh này ở khắp mọi nơi, nhưng trong nội tâm của cô ấy khi chứng kiến cảnh em mình ăn chay => từ chối ăn bất cứ thứ gì chỉ cần ánh nắng để sống, và muốn có quyền được chết, cô ấy cũng nhận ra là hình như mình chưa sống cuộc đời của mình! 3 truyện có thể tách rời, nhưng tốt nhất là nên đọc liền mạch để thấy họ liên quan đến nhau, và tất cả họ, chả có ai dám sống thản nhiên như nhân vật chính cả 🙂
 
Đọc truyện xong, cứ bị ám ảnh mãi, cứ thấy xã hội Pháp, Hàn Quốc hay Việt Nam cũng đều có những con người như thế, chúng ta đều là con người, đều có tư duy, đều có suy nghĩ, đều có những cảm xúc không dám bộc lộ bởi chúng ta sợ xã hội phản kháng. Rồi lại lăn tăn chẳng biết mình nên sống thế nào, như cái cô kia nghĩ mình là cái cây thì không ổn, như người chị gái chỉ sống cho người khác mà không sống cho mình cũng không đúng, như người chồng chỉ biết đòi hỏi ở người khác cũng ko được, và càng không như ông anh rể chả quan tâm gì đến đời sống cũng không xong. Thôi thì cứ sống là Ánh Nguyệt, từ giờ đến sinh nhật Mến sách 5 tuổi tớ sẽ có tối thiểu 6 cảm nhận sách :D, và sống ngày một tốt hơn nữa, bởi có những người vẫn đang trăn trở về việc sống như thế nào cho có ích, muốn tớ sống có ích cùng với họ, thế nên, cuộc sống này cứ bị đáng yêu, cứ bị đáng sống, cứ bị phải làm cho nó đẹp hơn mỗi ngày ❤
 
Chúc cả nhà một buổi tối đầy tươi vui, và nghĩ về những lý do mình đang sống, sống đẹp hay hơn sống hiệu quả 😛
 
À bonus thêm một cái đoạn này nữa để anh nào đang chuẩn bị quyết định lấy vợ, những cô gái nào muốn lấy chồng chỉ để có chồng có thể xem xét:
“Tôi lấy cô ấy bởi vì thấy cô không có khuyết điểm gì đặc biệt, cũng như chẳng có gì hấp dẫn đặc biệt. Cái tính cách bình thường khó tìm thấy sự tươi mới, dí dỏm, tinh tế đó lại khiến tôi cảm thấy thoải mái. Nhất là không cần phải to ra ta đây hiểu biết để chinh phục cô ấy, không phải vội cuống lên vì sợ trễ giờ hẹn, cũng không có lý do gì phải mặc cảm khi tự mình so sánh với đám đàn ông trong catalogue thời trang. Cô ấy không hề để ý đến cái bụng dưới bắt đầu có từ khi ngoài hai mươi tuổi của tôi, bắp tay bắp chân gầy nhẳng chẳng có tí cơ bắp dù đã cố gắng tập tành, đến cả cái “của quý” bé tí từng là nguyên nhân của nỗi tự ti không ai biết của tôi.”