Visual Facilitation Training – Đồ họa cuộc sống, Narayan Silva

Đi học chỉ để cho vui, để relax – nói vậy mà chẳng có ai tin ^^

Agenda

Nội dung học trong 1.5 ngày

Nên học xong ngồi viết lại (thay vì vẽ như được học) để sau này khỏi quên, có 1 cuối tuần, mình đã thấy đi học như đi chơi, không suy nghĩ, ko tìm tòi … tất cả đều rất tự nhiên

Tự nhiên nhất là bạn thầy giáo, Narayan Silva – nói thật là đến giờ, sau 2 ngày gặp bạn ấy, cả ôm bạn ấy nữa, thì mình cũng chưa nhớ tên chính xác của bạn ấy :P, mình thấy bạn ấy tự nhiên bởi khi có bất kỳ sự bất tiện nào, bạn ấy đều nhóm cả lớp thành 1 vòng tròn và hỏi ý kiến từ việc có nên thay đổi địa điểm học vì mùi sơn sẽ ảnh hưởng tới sức khỏe hay không, đến việc giao bài tập về nhà, nhặt những mẩu giấy vụn vào thùng rác, và chia tay từng học viên trong lớp học bằng 1 cái ôm với lời dặn dò về nhà đừng quên thực hành thường xuyên ^^

1 First pc

Bức tranh tôi vẫn hay vẽ

Mình thích cách lớp học làm “Check-in” – 3 câu hỏi được viết sẵn ra, đặt dưới sàn nhà, một vài biểu tượng nhỏ xinh được đặt xung quanh, cả lớp ngồi thành vòng tròn, ai đó sẵn sàng trước sẽ là người bắt đầu trước, 3 câu hỏi của ngày đầu tiên là: giới thiệu về bản thân – vẽ một hình ảnh mà hồi bé bạn hay vẽ hoặc bạn hình dung trong đầu lúc này – và kỳ vọng của bạn về khóa học. Nguyên tắc trong thời gian Check-in là các bạn lắng nghe với tâm thế thật sự lắng nghe, chứ không phải với tâm thế sẵn sàng chờ đến lượt mình, lắng nghe mà không ngắt lời, lắng nghe mà không thể hiện thái độ quá lố … lắng nghe để yêu thương và thấu hiểu. Check-in ngày thứ 2 là bạn đã làm bài tập về nhà như thế nào, cảm giác của bạn, điều bạn thấy được “inspiring” của ngày hôm qua là gì? … mọi người đều có những chia sẻ rất thú vị, và lại inspiring nhau.

Cách bạn ấy cho cả lớp đứng thành vòng tròn, nhắm mắt lại, tóm tắt buổi học này bằng 1 từ thì cảm xúc của bạn đang nghĩ đến từ nào? Hành động nào sẽ mô tả cho cảm xúc đó? Chỉ cần 1 hiệu lệnh, tất cả cùng nói to từ mà mình nghĩ kèm với hành động mà mình muốn biểu hiện – khoảnh khắc đó rất thú vị, bởi chẳng ai biết bạn đang làm gì, họ chỉ nghĩ xem mình sẽ biểu hiện hành động của bản thân ra như thế nào mà thôi 🙂 . Tiếp theo là bạn mang lời nói và hành động đó đi trao đổi với những người xung quanh – trên nền một bản nhạc, cả lớp đều thấy mình như đang nhảy nhót với Exciting, Funny, Relaxing, Happy, Practicing, Amazing …

Với 1 vòng tròn, bạn có thể làm rất nhiều việc, mọi người connect với nhau mà chẳng cần biết rõ tên tuổi, nghề nghiệp, bạn giàu có hay thành công … chẳng ai quan tâm, mọi người chỉ quan tâm chúng ta ngồi đây với nhau sẽ đạt được điều gì ^^

Bài tập “Pictionary” – “nhìn chữ => vẽ hình => đoán chữ” cũng rất thú vị, cả lớp cứ thích chơi mãi thôi, việc đoán chữ khi chưa vẽ xong một nửa cái hình thật Amazing – ví dụ như “con khủng long” … việc vẽ ra cái chữ mà bạn đọc được cũng thật là khó, ví dụ như “mùa thu” hay “động đất” … mấy trò thú vị này cũng hay – nên áp dụng để tạo không khí trong các nhóm

Về nội dung khóa học, bạn có thể tìm các từ khóa như Visual Facilitation, Graphic Facilitation, Sketchnote … để tìm hiểu thêm

Học về các thành phần để tạo nên 1 bức tranh

Những công cụ sử dụng để vẽ được

Một cuốn sách khá chi tiết có thể đọc Visual Facilitation cookbook

Hình ảnh khóa học bạn có thể xem trên Visual Facilitation Training là hiểu – không cần mình phải viết gì thêm ^^

Điều mình học được từ khóa học này:

  1. Việc diễn họa thông tin bằng hình ảnh rất dễ hiểu, nó làm cho bạn không cần phải nói nhiều
  2. Để sử dụng thành thạo các yếu tố trong visual như con người, địa điểm, mục đích, thời gian, icon … bạn cần phải luyện tập thường xuyên
  3. Để có 1 bức tranh tổng thể một cách logic và đẹp đẽ bạn cần tuân theo 9 bước sau: Xác định Content, Xác định Context, Lựa chọn các yếu tố (bạn nên tự xây dựng cho mình 1 từ điển icon) & Từ khóa (Keywords), Lựa chọn style (kiểu dòng song, con đường, nấc thang, …), Chia khoảng không & vẽ phác thảo, Lựa chọn màu sắc chủ đạo (chỉ nên dùng tối đa 3 màu), Vẽ bằng bút đen trước, thêm màu, thêm phấn để tạo bóng – cho bức tranh thêm lung linh
9 steps to build big picture

9 bước để tạo nên một bức tranh tổng thể

  • Sử dụng Visual Facilitation có thể giúp bài giảng, dự án, agenda … của bạn trở nên thú vị hơn rất nhiều
Anh Nguyet Story

Vẽ về câu chuyện cuộc đời bạn (khi chưa được học 9 bước)

  • Nếu chỉ đi học cho vui thì thật sự là không phải nghĩ gì cả – não phải đã được hoạt động thêm một chút rồi
  • Và ở những lớp học như thế này, bạn sẽ thấy một thế giới thật khác, không như thế giới mà bạn thường thấy
  • Rồi mình sẽ đi học vẽ … ví dụ như lớp của anh chàng này chẳng hạn
    Lớp học Vẽ than/chì cơ bản - Intro to Drawing
  • HRD in Vietnam - visual

    Sản phẩm của mình sau 2 ngày học – 1 dự án nhỏ ^^

Một vài template thầy chia sẻ https://drive.google.com/file/d/167v_6A2jUSINM3ARwtcdmlmJlyv4uhAY/view

Lớp chúng mình

IMG_6831

Một số thông tin cho các bạn có nhu cầu đi học:

Cảm nhận về khóa học này của nàng Chuông Gió sau khi học đợt tháng 2/2016Chuông Gió sau khi học đợt tháng 2/2016

Trích dẫn từ thông tin về khóa học trên Event các bạn có thể đọc 

Giới thiệu về Knowmad

Knowmad

Lịch sử của Graphic Facilitation

History of graphic Falicitation

Giảng viên Việt Nam về cái này bạn có thể tìm từ khóa Ghi chép bằng hình ảnh –  Nhung Dvove https://www.facebook.com/visual.mind.vietnam – bạn cũng sẽ học được nhiều thứ thú vị – các bạn học sinh, sinh viên có thể học để ghi chép bài vở hấp dẫn hơn, thầy cô có thể học để trình bày nội dung giảng dạy thú vị hơn, … và đôi khi bạn sẽ thấy không cần vẽ đẹp thì mình cứ vẽ hàng ngày – có sao đâu ^^

Các bác làm Kinh doanh thì có thể đi học để biết về 1 thuật ngữ mới trong quản trị doanh nghiệp & xây dựng chiến lược “Design Thinking” – một khóa học được giảng dạy bởi TS người Ailen – thông tin chi tiết xem tại Design Thinking – Tư duy thiết kế trong quá trình đổi mới kinh doanh vào 2 ngày 7&8/12/2017

Advertisements

[CNS50] – Bí mật của cảm hứng & say mê, Mette Norgaard

Cuốn này mua để tặng cho học viên của TalentPool, qua lời giới thiệu của em Thêu – Alphabooks, chiều nay dành thời gian thư giãn để ngấu nghiến nó 🙂

Image result for bí mật của cảm hứng và say mê

Nó không quá to tát như cái tên, mà bình dị như truyện cổ tích, không hời hợt như một số sách chỉ có công thức, mà sâu sắc & dịu dàng qua từng câu chuyện, chẳng có nhân vật thành công hay giàu có nào cả mà chỉ là những con vịt xấu xí, cây thông non, con bọ hung kiêu ngạo, con chim họa mi cất tiếng hót bởi giọt nước mắt xúc động của hoàng đế, và một ông hoàng đế stupid luôn thích những bộ quần áo mới

Tác giả lấy truyện của Andersen để liên tưởng đến công việc của chúng ta, để phân tích những kỹ năng này nọ – mình đọc cũng chả thấy liên quan lắm, nhưng bù lại, đọc 5 câu chuyện cổ tích ngắn gọn kia, học được nhiều điều

Mình sẽ chẳng bao giờ như ông hoàng đế thích quần áo kia, và cũng không như đám quần thần không dám nói lên sự thật đó

Mình sẽ như vịt con xấu xí, làm những điều mình thích và đến một ngày, mình sẽ thấy cuộc đời thật công bằng

Mình sẽ học trân trọng từng khoảnh khắc của cuộc sống, không như cây thông non kia lúc non thì mong già, mong được chặt đi chu du … để rồi đến đàn chuột cũng chẳng thèm nghe câu chuyện của mình nữa – sống trong hiện tại

Mình sẽ không như chủ cửa hàng bán sách không trân trọng sách, cũng không giống như anh chàng sinh viên mọt sách kia

Mình sẽ không kiêu ngạo như con bọ hung, nhưng dù sao, cả hành trình sống của nó cũng rất đáng trân trọng

Và mình sẽ như chú chim họa mi, hót cho cuộc sống tươi đẹp, cho những tâm hồn biết trân trọng tiếng hót của mình

5 câu chuyện cổ của Andersen – nói lên tâm hồn trong sáng, đơn giản, và rất sâu sắc của ông, cái cảm nhận cuộc sống đến từng chi tiết, một tâm hồn tinh tế, nuôi dưỡng biết bao nhiêu tâm hồn khác 🙂

Đọc sách, để nuôi dưỡng tâm hồn mình – tại sao không?

Mến sách của chúng tôi sắp tròn 6 tuổi, tôi sẽ lại làm cho nó sống lại những ngày hoàng kim, theo một cách trưởng thành hơn!

Chờ nhé! Mỗi tháng một cuốn sách! Mỗi ngày một trang sách hay!

 

[CNS48]: Đường xưa mây trắng, Thích Nhất Hạnh

Một cuốn sách đáng đọc, nên đọc, nhưng không phải với tâm trạng nào bạn cũng đọc nó “vào”, vậy đó, những lúc bạn cảm thấy mình cần tìm ra một con đường cho bản thân, những lúc bạn dừng lại và tự hỏi liệu mình có đang sống đúng với những gì mình thật sự muốn, liệu mình có đang bị đám đông cuốn đi?… tại sao cảm xúc của mình lại trở về với thời điểm mình chưa rèn luyện gì?… và cuốn sách đến với mình từ rất lâu, nhưng những thông điệp nó cần truyền tải thì đến thời điểm này mới bắt đầu nhen nhóm, đó là một cuốn sách không hề khó đọc, nhưng nếu không dành tâm trí cho nó, bạn sẽ không thể đọc nó một cách dễ dàng được ^^
Mình sẽ review nó trong tháng 4 này nhé!

Chúc thế giới ngủ ngon!

Cuốn sách này đọc trong 9 ngày, 12-21/3/2017, dù mình đã cố gắng đọc nó trong 1 tuần 😛

Đây là một cuốn sách dễ đọc khi bạn thấy nó cần thiết – hay nói đúng hơn là đến duyên 🙂

Cuốn sách là một câu chuyện nhẹ nhàng qua lời kể của Sư Ông Thích Nhất Hạnh về cuộc đời của Đức Phật, người được sinh ra để có khả năng ảnh hưởng lớn đến rất nhiều người khác. Cuộc đời của Đức Phật trong câu chuyện là sự kể lại của một người, xuất phát là một đứa trẻ chăn trâu, được gặp Đức Phật ngay sau khi Ngài giác ngộ, và sau đó, khi đủ tuổi để gia nhập Giáo đoàn của Phật, cậu bé chăn trâu ngày nào đã được đi cùng Đức Phật đến hết phần đời còn lại của Ngài.

Một cuộc đời mà có lẽ, nếu là bạn, bạn cũng có mong muốn được sống cùng thời đại với Ngài, để được Ngài “độ” hay còn gọi là giác ngộ cho bạn về sự khổ đều do “bạn” mà ra, đọc câu chuyện nhẹ nhàng đó, thấy cuộc sống luôn có thể là màu hồng, dù có bất cứ chuyện gì xảy ra, thì nó cũng không ảnh hưởng đến cách bạn phản ứng với nó, nhưng để có năng lực đó, bạn phải “tu tập” rất nhiều, và để tu tập nhanh tấn tới bạn cần có bạn đồng tu – quan điểm này mình nghĩ là do Sư Ông, tuy nhiên thì nó cũng có những căn cứ để bạn tin rằng điều đó là có thể, chọn bạn mà chơi, gần mực thì đen, gần đèn thì rạng hay bạn là trung bình cộng của 5 người mà bạn chơi thân nhất …. đại loại thế 🙂

Vậy nên, nếu bạn muốn mình là người như thế nào, hay chơi với những người mà bạn hình dung ra đó, chơi thân với họ, hành xử như họ, sống cuộc sống như họ … hoặc nếu không, bạn hãy tự tìm ra lối đi riêng cho mình – điều này là một hành động dũng cảm giữa cuộc đời đầy ma lực của đám đông bây giờ, đôi khi đó còn là một đám đông ảo, chỉ do ý chỉ của 1 hoặc 1 vài người, còn lại đều là những chú cừu đi sau 🙂

Cuộc sống vốn đơn giản, nếu bạn có khả năng tĩnh tâm trước mọi biến động, nhưng nó sẽ thật sự phức tạp khi bạn không có năng lực đó, đơn giản hóa cuộc sống cũng không phải là một việc dễ, nhưng làm được rồi chắc bạn sẽ thích cuộc sống đó mãi 🙂

Hãy tự mình đọc cuốn sách khi bạn thật sự đến duyên, hoặc có thể xem phim về Đức Phật ^^

Mình thấy cuốn sách làm cho mình vượt qua giai đoạn khủng hoảng tâm lý rất tốt 🙂

Tiện thể đọc luôn một seri sách của Sư Ông, thấy tư tưởng đều giống nhau qua từng trang sách, và cũng giống như khóa tu theo phong cách Làng Mai – cũng rất nên trải nghiệm để có một sự hiểu và đồng cảm khi đọc các tác phẩm của Sư Ông 🙂

Các mô hình về năng lực của HRBP

Mọi người có vẻ mơ hồ hiểu về HRBP, mình cũng thế, cảm ơn chị Kim Anh – VNHR đã chia sẻ một cái nhìn tổng quan và đầy thuyết phục các góc nhìn về năng lực của HRBP, để hiểu rằng HRBP không phải là một người, mà là một chức năng mà bộ phận HR cần phải đạt tới theo kỳ vọng của CEOs, của đồng nghiệp, của các nhà nghiên cứu, hay của người lao động, mình sẽ tổng hợp lại để chia sẻ với mọi người

Chờ bài lên sóng nhé 😉

Nên bắt đầu nghề nhân sự từ đâu?

Câu này được hỏi nhiều, nên sẽ viết một bài để trả lời theo thiển ý của mình 🙂
Từ giờ sẽ lại viết blog thường xuyên hơn, để lấy lại cân bằng với công việc, để duy trì cái cảm giác mình là người có ích với ai đó ^^

Bài viết sẽ sớm được hoàn thiện

CNS47: Hạnh phúc đích thực, Hoàng Anh Sướng

Mua cuốn này hôm 06/2 – ngày đi làm đầu xuân, với một thông điệp “Năm hạnh phúc” cho bản thân mình ❤

Sau 1 tháng mới đọc xong!

Cuốn sách đã cùng mình trong chuyến đi đến mảnh đất “Tôi thấy hoa vàng trên cỏ xanh” bình yên đó, đó là những ngày cuộc sống đầy rong chơi, và cô gái ấy đã nghĩ rằng việc đi xe máy dọc Việt Nam chẳng có gì là không thể làm được cả, chắc cô ấy sẽ thực hiện điều đó trước khi chết 😛 hoặc không 😀

Trở lại với cuốn sách, thông điệp muốn truyền tải là bạn hãy sống hạnh phúc, rồi những người xung quanh bạn sẽ thấy con đường bạn đi là đúng, họ có thể/không đi theo con đường của bạn, nhưng đó là việc của họ :P, nhưng nếu bạn có khát khao muốn người khác hạnh phúc, thì điều trước tiên là bạn cần hạnh phúc! Mình nghĩ: tiền thì có thể xin/cho được chứ hạnh phúc thì chắc phải là tự thân trải nghiệm ^^

Một điều mình rất tâm đắc với quan điểm của Sư Ông trong câu chuyện với nhà báo Hoàng Anh Sướng đó là chúng ta đều là một, không ai tách rời ai cả, nếu ai cũng nghĩ được như vậy thì thế giới này hay biết bao. Một hình ảnh rất dễ để hình dung đó là nếu trong một tổ chức, mỗi người đều là 1 bộ phận cơ thể, thì không thể vì cái tay trái không thể xúc cơm mà tay phải lại kệ nó, cho cả cơ thể đói được, cũng như vậy trong 1 gia đình, trong một mối quan hệ, trong một cộng đồng … tất cả đều là 1 thì mới có hạnh phúc, nếu không sẽ chẳng đạt được hạnh phúc như nó vốn là :). Bởi chỉ cần 1 ngón tay đau thôi, cả cơ thể cũng khó chịu rôi 😛

Nói thì dễ, đọc thì hiểu, cơ mà làm được việc đó là cả một quá trình tu tập, ngày hôm nay, những khoảnh khắc đó với mình còn là hiếm hoi, thì dần dần, mình muốn nó xuất hiện nhiều hơn, những sát na hạnh phúc được khởi lên nhiều và liên tục hơn, đó là hành trình đi tới hạnh phúc! Và hành trình đó là một hành trình độc lập, kiên trì, tuy nhiên, hành trình lại cần có “tăng đoàn”, cần có môi trường để nuôi dưỡng và tương hỗ, chứ không phải là một hành trình đơn độc, vậy nên cần chọn bạn mà chơi, chọn chốn mà đến, để sao cho những khoảnh khắc hạnh phúc đó bên bạn nhiều hơn, đó sẽ là động lực để bạn tiếp tục đi trên hành trình tới với hạnh phúc đích thực 🙂

Tuy có 1 số quan điểm mình chưa chấp nhận nó là sự thật hiển nhiên được nêu trong các câu trả lời của Sư Ông, nhưng mình vẫn đang thực tập theo những gì mà Sư Ông và các đệ tử của ngài truyền giảng. Nói đến đây, lại nhớ đến một quan điểm nữa của Sư Ông mà mình rất tâm đắc, đó là không có cái chết của ai cả, đó là sự liên kết từ thế hệ này qua thế hệ khác, từ người này qua người khác, tôi đi vào bạn thông qua những quan điểm của tôi mà bạn muốn là, bạn là 1 phần của cha mẹ, ông bà, tổ tiên của bạn mỗi khi bạn nghĩ về họ, dù bản thân họ không còn hiện hữu về mặt vật lý nữa. Và tưởng nhớ về tổ tiên, ông bà … sẽ cho bạn có 1 sức mạnh để trở về với cội nguồn, văn hóa của người Việt giúp người Việt có lợi thế hơn trong quá trình tu tập, bởi sự biết ơn, báo hiếu và kính trọng người già, ông bà, gia đình … là những thứ đem đến cho mỗi cá nhân sức mạnh thực hiện được điều mà mình mong muốn trong một sự ủng hộ ít ai có được nếu thiếu gia đình.

Cuốn sách là những câu hỏi của nhà báo Hoàng Anh Sướng và Sư Ông Thích Nhất Hạnh trong chuyến đi xuyên Mỹ của nhà báo cùng tăng đoàn – đó chắc chắn là 1 trải nghiệm khá thú vị của nhà báo. Còn mình thì được thực chứng lời Sư Ông nói, đó là những điều mà Sư Ông muốn truyền giảng tới giới trẻ thông qua các đệ tử của Ngài thì mình cũng đều được học qua các Sư Cô, Sư Thầy ở chùa Đình Quán, qua những bài giảng của thầy Minh  Niệm … họ là hiện thân của Sư Ông 🙂

Và mình nghĩ, mình cũng sẽ có những hiện thân của mình 😛

Thế đó, mình vẫn là đứa tham lam mà ^^

Đi tìm cảm hứng cho cuộc sống

Dạo này, không phải dạo này mà vài năm gần đây rồi 😀

Chắc là không thể trở lại

Nhưng bắt đầu như thế nào?

Bỗng dưng mọi cảm hứng không quá cao, mọi việc đều đều – như một cái bẫy – chắc cũng tương tự như cái người ta vẫn đang nói là “bẫy thu nhập trung bình” – còn mình đang gặp phải một cái bẫy về cuộc sống, mình đang có mọi thứ và cũng chẳng có gì, mình không muốn có thêm điều gì, và nếu mất tất cả (mà cũng chẳng mất được hết) thì cũng chẳng sao, mình không có ý muốn sống hết mình cho điều gì cả – với mình đó là một cái bẫy, cái bẫy an toàn, và mình lại chẳng muốn thoát ra khỏi  nó 🙂

Ừ thì cứ đặt ra câu hỏi, rồi tự trả lời nó, cứ tự vấn, cũng có thể tham vấn, quan sát, tìm hiểu, học hỏi … nhưng đến giờ vẫn chưa tìm thấy lối ra? Sống tròn vai? Chả phải! Sống cho người khác nhìn? Cũng không phải thế! Sống để mình cảm thấy thoải mái – là lúc này, nhưng sao cứ thấy có cái gì đó chưa ổn, nửa muốn đi tiếp ra ngoài vùng an toàn để bứt phá, nửa muốn ở lại … nhưng rồi  chắc sẽ đi thôi. Cũng giống như cách mình đi du lịch, hay cách mình chụp ảnh hoa mỗi sáng, cuộc sống – để dừng lại nhìn ngắm sự vô thường – mọi thứ sao phải vội? Vội để làm gì? Sự vội đó có tốt không? Hay nó sẽ à mà không có tốt cũng chẳng có xấu, nhưng sự nỗ lực có quá cần thiết cho cuộc sống này không? Mình luôn thấy tại sao phải làm việc nhiều – điều này thật vô lý? Anh chàng HDV Phú Yên hôm trước có nhắn tin hỏi lúc 11h00 sáng là “em đã ăn cơm chưa” – mình nhắn lại bảo “12h bọn em mới nghỉ trưa” – “sao làm việc nhiều vậy?” – “ở đây ai cũng làm như vậy!” – soạn câu trả lời thế xong lại sửa thành |Ở đây đa số mọi người đều như vậy” – cứ thấy sai sai so với những gì mình muốn sống – mình không muốn sống theo kiểu tạo ra quá nhiều giá trị/hoặc “phá hoại” hay ảnh hưởng đến người/sự việc – mình vẫn muốn 1 cuộc sống độc lập không ảnh hưởng đến ai, dù mình có bỗng dưng biến mất thì những người xung quanh mình cũng chẳng thấy làm sao cả – muốn sống như thế – đang cố gắng sống như thế – nhưng có vẻ cứ phải là sự đấu tranh hàng ngày giữa cái sự muốn đó với cái “chiều gió” đang vây quay mình – đôi lúc thấy ngột ngạt, khó thở, mệt mỏi – trong những lúc đó lại phải tìm ra điều gì đó “dở hơi” để làm – có khi phải đổi nghề?

Mình thích làm đất, trồng rau, nuôi những con vật dễ thương, mình thích và có cảm giác muốn lao ngay xuống đường làm việc cùng những người công nhân của công ty cây xanh môi trường, thấy những cái cây lớn lên mỗi ngày, thấy những bông hoa từ nụ đến khi tàn, chúng đem cho mình cảm giác hạnh phúc, bình yên, vui thích …

Việc gì trên đời này làm cũng được chả làm cũng được, nhưng khi làm mình muốn có một cảm giác hạnh phúc và thật sự muốn làm việc đó! Muốn thế, nhưng thật khó để việc gì cũng làm được với tâm thế như vậy 🙂

Lâu rồi không viết linh tinh ^^