[CNS46] – Phụ nữ vạn người mê – 1 cuốn sách đọc giải trí

Nếu bạn nghĩ vậy cũng được!

Thoạt đầu đọc cái tựa, nghĩ rằng nó phải cao siêu lắm 😉 
Đọc vài trang, thấy chả có gì, đọc vài chục trang, thấy lảm nhảm kiểu ngôn tình trung quốc mà lại chưa đạt đến level đó, đọc xong cuốn sách 252 trang lại thấy ừ, cuộc sống của mình vẫn thế mà – sách có vẻ là xuất bản sự thật, bằng 1 thứ ngôn ngữ giống ngôn tình để người ta dễ đọc, và chắc là để dễ bán hơn ^^
Đọc những tiêu đề kiểu như Căn phòng của Đàn ông hay Sự im lặng của Phụ nữ … thì cũng không quá bất ngờ bởi những điều chắc chắn trong các mối tình của bạn bạn cũng đã nghiệm ra ;), và bỗng dưng lại nhớ đến bộ phim tuyên ngôn độc thân khi viết review nhìn thấy cái tựa Vì chúng ta bỏ lỡ nhau! – Tất cả, ngôn tình chỉ viết về cảm xúc, viết về những lý lẽ của tư duy tình cảm giữa hai người, chẳng có tiền bạc hay tính toán gì về vật chất, gia đình, con cái hay người thứ ba cũng chẳng còn quan trọng 😀 – đời thì đâu chỉ có thể – chắc sẽ nhiều tập hơn, kiểu như mấy phim Đài Loan và Hồng Kông luôn có những oán hận và báo thú ấy, vậy nên
Inline image 1
Đọc để thấy mỗi trải nghiệm trong cuộc đời cũng chỉ là những trang sách mà thôi
“Chúng ta chỉ sống một lần trong đời, đừng sống quá lặng lẽ. Hãy ăn những món mình thích, đến những nơi thích, yêu một người xứng đáng, và sau cùng, ở bên một người bao dung bạn đến cuối đời.
Viên mãn không phải là một hành trình mà là đích đến. Dù nhanh dù chậm, dù gian nan hay bình thản, tất cả đều sẽ đến đích bằng cách này hay cách khác. Vì đã là phụ nữ đều xứng đáng được yêu thương!”

Bạn có quyền sống theo cách bạn muốn 
Advertisements

[CNS 45] – Người ăn chay, Han Kang

Người ăn chay, Han Kang

Lần trước, trong chuyến bay từ Đà Nẵng về Hà Nội, mình đọc xong cuốn Trinh Nữ của chị Đinh Hoàng Anh – 1 tiến sĩ toán học nhưng có sở thích làm thơ và viết văn, chơi nhạc rất thích, 10/9 tới 2 vợ chồng anh chị (chồng chị là họa sĩ Thái Tĩnh) sẽ có buổi ra mắt album Hát thơ với những bài hát rất tuyệt, sẽ giới thiệu với cả nhà sau.
 
Lần này, trên chuyến bay từ Đà Lạt về Hà Nội, mình qua hiệu sách sân bay lấy 1 cuốn truyện để đọc, và cuốn “Người ăn chay” được lựa chọn bởi lý do là dạo này cũng đang tìm hiểu về ăn uống với sức khỏe, hai nữa là bìa sách có đề “2016 Man Booker International Prize” – mình thích những tác phẩm văn học được giải, đọc nó có rất nhiều thứ khác lạ, từ cách viết, đến việc lột tả đến sâu thẳm tâm lý của con người, thứ ba nữa là đọc trích đoạn ở bìa sau rất hấp dẫn “Tôi chỉ tin vào ngực mình. Tôi thích bộ ngực tôi. Vì nó không thể giết ai được. Tay, chân, miêng, lưỡi, thậm chí ngay cả ánh mắt, tất cả đều là vũ khí có thể giết chết hay làm hại bất cứ thứ gì. Nhưng ngực thì không thế. Chỉ cần có bộ ngực tròn này thì tôi vẫn ổn. Vẫn không sao cả. Nhưng sao nó cứ theo dần. Bây giờ nó không còn tròn nữa. Sao thế nhỉ. Sao tôi ngày càng gầy đi. Định đâm gì hay sao mà cứ sắc mỏng đi thế.” – rồi tư duy lại, có khi ngực cũng có thể làm chết 1 ai đó ấy chứ :v
 
 
Cuốn sách được viết theo phong cách rất giống với “Quán cafe của tuổi trẻ lạc lối” – cũng một tác phẩm văn học của Pháp được giải Nobel. Mình đọc xong 1 tuần rồi mà dư âm của cuốn sách vẫn còn ám ảnh trong tâm trí, đã không muốn làm gì với cuộc sống lại càng không muốn làm gì cho nó khác đi :D, bởi không khí u ám bao quanh sau khi đọc cuốn sách, thấy những cuộc đời trong sách cũng giống rất nhiều cuộc đời xung quanh mà mình đang chứng kiến, và biết đâu, một ngày mình cũng sẽ có 1 cuộc đời như thế :D. Đùa vậy thôi, sách viết là do cảm nhận của mỗi người, nhưng đọc khá lôi cuốn với mình, một cô gái, như bao cô gái khác, lấy chồng, cùng chồng gây dựng gia đình, mua nhà, và người chồng cũng muốn sinh con, đến lúc đó thì cô ấy gặp một giấc mộng, đúng hơn là ác mộng, và bỏ hết thịt trong tủ lạnh của gia đình đi, chẳng ăn thịt gì nữa từ đó, dù cả gia đình có thuyết phục thế nào, cô ấy vẫn kiên định với quyết định đó mà chẳng cần giải thích. Đó là đoạn truyện “Người ăn chay” được kể bởi nhân vật chồng của cô ấy. Rồi đến đoạn tiếp theo “Vết chàm Mongolia” là lời kể của người anh rể, một nghệ sĩ về video nghệ thuật, phân đoạn này với mình có vẻ là hấp dẫn nhất, nữ tác giả phân tích tâm lý của nhân vật nam, về những suy nghĩ rất sinh lý và giới tính của anh, cũng có cả những suy nghĩ đầy tính nghệ thuật mà mình đọc xong chỉ muốn được xem đoạn phim diễn tả lại cảnh đó :D, để có được những thứ gọi là nghệ thuật, người nghệ sĩ đôi khi phải đánh đổi rất nhiều thứ, vượt qua rất nhiều thứ, đi lên trên đám đông và dục vọng … nhưng anh ấy chưa làm được điều đó. Truyện thứ ba “Cây pháo hoa” là giọng của người chị gái, một cô gái như bao cô gái trên đời, sinh ra nghe lời bố mẹ, lớn lên lấy chồng, chăm chồng chăm con, lo cho em, báo hiếu với bố mẹ … mình thấy hình ảnh này ở khắp mọi nơi, nhưng trong nội tâm của cô ấy khi chứng kiến cảnh em mình ăn chay => từ chối ăn bất cứ thứ gì chỉ cần ánh nắng để sống, và muốn có quyền được chết, cô ấy cũng nhận ra là hình như mình chưa sống cuộc đời của mình! 3 truyện có thể tách rời, nhưng tốt nhất là nên đọc liền mạch để thấy họ liên quan đến nhau, và tất cả họ, chả có ai dám sống thản nhiên như nhân vật chính cả 🙂
 
Đọc truyện xong, cứ bị ám ảnh mãi, cứ thấy xã hội Pháp, Hàn Quốc hay Việt Nam cũng đều có những con người như thế, chúng ta đều là con người, đều có tư duy, đều có suy nghĩ, đều có những cảm xúc không dám bộc lộ bởi chúng ta sợ xã hội phản kháng. Rồi lại lăn tăn chẳng biết mình nên sống thế nào, như cái cô kia nghĩ mình là cái cây thì không ổn, như người chị gái chỉ sống cho người khác mà không sống cho mình cũng không đúng, như người chồng chỉ biết đòi hỏi ở người khác cũng ko được, và càng không như ông anh rể chả quan tâm gì đến đời sống cũng không xong. Thôi thì cứ sống là Ánh Nguyệt, từ giờ đến sinh nhật Mến sách 5 tuổi tớ sẽ có tối thiểu 6 cảm nhận sách :D, và sống ngày một tốt hơn nữa, bởi có những người vẫn đang trăn trở về việc sống như thế nào cho có ích, muốn tớ sống có ích cùng với họ, thế nên, cuộc sống này cứ bị đáng yêu, cứ bị đáng sống, cứ bị phải làm cho nó đẹp hơn mỗi ngày ❤
 
Chúc cả nhà một buổi tối đầy tươi vui, và nghĩ về những lý do mình đang sống, sống đẹp hay hơn sống hiệu quả 😛
 
À bonus thêm một cái đoạn này nữa để anh nào đang chuẩn bị quyết định lấy vợ, những cô gái nào muốn lấy chồng chỉ để có chồng có thể xem xét:
“Tôi lấy cô ấy bởi vì thấy cô không có khuyết điểm gì đặc biệt, cũng như chẳng có gì hấp dẫn đặc biệt. Cái tính cách bình thường khó tìm thấy sự tươi mới, dí dỏm, tinh tế đó lại khiến tôi cảm thấy thoải mái. Nhất là không cần phải to ra ta đây hiểu biết để chinh phục cô ấy, không phải vội cuống lên vì sợ trễ giờ hẹn, cũng không có lý do gì phải mặc cảm khi tự mình so sánh với đám đàn ông trong catalogue thời trang. Cô ấy không hề để ý đến cái bụng dưới bắt đầu có từ khi ngoài hai mươi tuổi của tôi, bắp tay bắp chân gầy nhẳng chẳng có tí cơ bắp dù đã cố gắng tập tành, đến cả cái “của quý” bé tí từng là nguyên nhân của nỗi tự ti không ai biết của tôi.”

[CNS44] – Ông già và Biển cả, Ernest Hemingway

12572999_10205418736537169_1373867971646602959_n

Ông Già & Biển Cả, mình cứ nghĩ đó là cuốn sách dành cho tuổi thơ. 30 tuổi đầu mới cầm những cuốn sách mà nhiều người đọc từ ngày nhỏ để đọc. Đọc rồi thì thấy nó đâu phải sách chỉ cho tuổi thơ, mình đọc và học được nhiều điều đấy chứ ;).

Một tác phẩm đi cùng với năm tháng thì bao giờ cũng có những giá trị nhất định của nó! Mà kể cả những tác phẩm không đi cùng năm tháng cũng thế – ví như cái cảm nhận sách đang viết này chắc cũng có ích cho ai đó 😛

Đọc Ông Già & Biển cả thấy con người thật vĩ đại, một ông già với ý chí bền bỉ với nghề của mình – nghề đánh cá, con người ta – ai chọn nghề và bền bỉ với nghề thì đều có thành công cả. Ông lão, sau 84 ngày đi biển chẳng bắt được con cá nào (84 ngày giống số ngày tối thiểu mà người hiến máu phải tuân thủ để được hiến tiếp lần sau thế nhỉ :D), ngày thứ 85 ông ra khơi với dự cảm sẽ có 1 con cá to khổng lồ đến với ông. Và thật vậy, chú cá kiếm dài 6m, nặng gần nửa tấn đã mắc mồi câu của Ông. Nhưng nó lại quá to khỏe với sức lực Ông đang có, Ông chẳng thể nào chiến thắng nó ngay lập tức mà còn bị nó kéo lại và phải thốt lên rằng “ta đã bị con cá tóm được”. Nhưng con người ngoài sức khỏe thể chất, còn có sức khỏe tinh thần, còn có trí tuệ, tư duy. Vậy nên Ông để cho chú cá kéo ông hơn 1 ngày trời theo hướng mà nó mong muốn, đến khi nó mệt thì ông sẽ dung “trí khôn” của loài người mà chinh phục nó. Cuộc chiến ấy, Ông đã thắng. Và may mắn đến cũng không ở lại lâu dài dù may mắn đó có đánh đổi bằng rất nhiều sức lực và sự bền bỉ. Một con cá kiếm to bằng nửa cái thuyền ông đang đi, chẳng thể để cá lên thuyền, Ông buộc nó ở hông thuyền. Và điều bất ngờ với mình khi cứ nghĩ rằng cứ thế Ông lão về nhà và sẽ tự hào với cả làng chài về chiến tích của mình, đặc biệt là với cậu bé, con cá mập đầu tiên xuất hiện khi đánh hơi được từ vết máu loang của chú cá kiếm đẹp đẽ và gan góc kia. Con cá mập đầu tiên và 2 con cá mập tiếp theo Ông lão còn có thể tiêu diệt bằng tất cả những dụng cụ có thể mà ông mang theo, chứ đến 2 con tiếp theo và cả đàn sau đó thì Ông phải chịu thua. Ông xót thương chú cá kiếm bị đàn cá mập rỉa hết chẳng còn gì. Ông chở về làng chài với cái đầu cá và cái kiếm của con cá và một chút sức lực lê về đến căn lều của mình. Nhưng khi khỏe lại, chắc chắn Ông vẫn ra khơi – bởi đó là nghề nghiệp của Ông.

Mình còn yêu quý cậu bé lúc nào cũng chăm sóc ông mà chẳng đòi hỏi hay cằn nhằn gì, chưa kể lúc nào cậu cũng đề cao ông, cho ông là một ông lão đánh cá vĩ đại nhất mà cậu từng biết. Cậu luôn tin vào may mắn của ông dù cả làng chài chẳng ai tin nữa. Cậu như một niềm tin giúp ông lão bền bỉ chiến đấu với con cá suốt những ngày một mình trên biển. Và cậu sẽ tiếp nối nghề của ông như cách mà ông đã và đang làm. Mình tin thế!

Câu chuyện cho ta một vài bài học:

  • Nghề nào đã gắn bó với mình thì hãy yêu mến nó, kiên trì với nó, may mắn sẽ đến bên mình;
  • May mắn không phải là thứ tồn tại lâu dài, nhưng tình yêu nghề và ý chí mới là cái ta cần nuôi dưỡng hàng ngày;
  • Khi chẳng có gì, thì con người ta vẫn còn hy vọng để tiếp tục chiến đấu, tiếp tục sống – xứng đáng với chữ “người” của mình;
  • Làm nghề nào bạn cũng sẽ thấy trăn trở về công việc của mình, về đúng/sai khi mình làm một việc nào đó, dù mình đã có quá nhiều kinh nghiệm trong nghề rồi.
  • Hãy tôn trọng, yêu mến và biết hơn những thứ đem lại thành công cho nghề nghiệp của bạn như ông lão và con cá;
  • Sống và làm việc bởi bạn vẫn còn đủ sức khỏe và tinh thần để làm việc đó ^^;
  • Nếu bạn chẳng thể giúp người khác như bạn mong muốn thì còn một cách mà ai cũng làm được đó là động viên người đó yêu nghề mà họ đang làm.

Đọc và xem phim đều thấy rất tuyệt ❤

Cuộc đời là vô thường, mọi thứ đến rồi đi, nhưng vì ta là con người và ta có một cuộc đời, nên hãy sống bởi vì ta muốn sống như vậy!

 

 

[CNS43] – Ở quán cafe của tuổi trẻ lạc lối, Patrick Modiano

Cuốn sách thu hút mình bởi cái bìa ngoài “Nobel văn chương 2014”, mình đã từng mua một tuyển tập những truyện đạt giải Nobel nhưng khi đọc được 1 truyện thấy khá mệt nên đã xếp cuốn đó vào một xó, có lẽ ngày nào đó sẽ lật giở lại để đọc nó.

12341247_10205233084335980_908878295411196095_n

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” được viết bởi một tác giả người Pháp, mà khi đọc tên ông mình lại cứ liên tưởng là một người Ý và trong lúc đọc truyện thì cứ có một thắc mắc là tại sao người Ý lại cứ viết về những con phố của Paris.

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” không dài, chỉ có 153 trang, bằng số trang truyện dịch mà mình phải đọc review cho em gái nên mình nghĩ sẽ đọc nhanh, vậy mà nó cũng mất 4 tiếng của mình, 2 tiếng ngồi trong phòng đọc cứ tưởng xong, hôm sau dành thêm 1 tiếng, và hôm sau nữa 1 tiếng. Có lẽ các tác phẩm đạt giải Nobel đều khó đọc, chẳng dễ như đọc ngôn tình, nó làm cho người đọc dễ bỏ cuộc. Nhưng có lẽ đó cũng là quy luật cuộc sống, cái gì có giá trị thì cần thời gian, cần sự chiêm nghiệm và nó sẽ đeo đẳng bạn mãi về sau, chứ không chỉ vài ngày sau đó như những truyện đọc giải trí kia 🙂

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” được viết theo một lối viết khá sáng tạo, ban đầu đọc thấy rất khó hiểu, nhưng càng đọc lại càng thấy các chi tiết kết nối với nhau, nó y hệt cảm giác khi mình đọc “Suối nguồn”, mạch viết cũng khá tương đồng, từng nhân vật cho mỗi đoạn truyện.

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” viết về những suy nghĩ sâu trong lòng của những người trẻ tuổi, chỉ khoảng 20 tuổi thôi, nhưng suy nghĩ của họ thật già nua, và vẫn đâu đó cảm giác họ là người Ý chứ chẳng phải người Pháp. Những suy nghĩ rất thật mà người ta ít khi nói với nhau qua ngôn từ 🙂

Nữ nhân vật chính được nhắc đến qua lời kể của một cậu sinh viên trường Mỏ – mà học trường mỏ có gì mà cậu bé 20 tuổi lại cảm thấy xấu hổ nhỉ? Cô cũng được nhắc đến qua lời kể của anh chàng thám tử mà chồng cô thuê để tìm cô. Và cô được nhắc đến bởi chính cô, sau đó là bởi người tình của cô. Cô gái ấy có một tuổi thơ không cha, mẹ cô thường đi làm đêm nên đó là khoảng thời gian để cô trốn khỏi tòa nhà, đi lang thang khắp các con phố, lảng tránh phố mà mẹ cô làm. Qua những đêm lang thang đó, cô gặp 1 người bạn để đi đến với “tuyết” – đúng là tuổi trẻ nếu không có những rào cản thì dễ bị lạc lối, mà lạc lối rồi, thì chẳng biết đường mà quay về. Cô ấy lấy chồng chẳng phải vì tình yêu, lấy để mà lấy, bởi lúc đó chắc cô cũng chẳng có điểm nào mà bấu víu trong cuộc đời. Khi tâm trí bạn chẳng đủ mạnh mẽ, bạn sẽ chẳng thể tự sống một mình qua cái tuổi trẻ của bạn. Bạn chẳng có gia đình để mà phải chịu trách nhiệm, chẳng có ai quan tâm đến việc bạn sống ở đâu, bạn làm gì …- ờ vậy thì có cần phải sống không nhỉ?

“Ở quán café của tuổi trẻ lạc lối” với những lời văn không hề nhắc đến từ “cô đơn” nhưng cả tác phẩm, qua những lời kể của các nhân vật, thì ai cũng cô đơn, chênh vênh giữa cuộc đời. Bởi nó miêu tả những con phố vắng, những quán café mà mọi người chỉ biết nhau qua những cái tên tự gọi nhau như vậy, ai cũng có những bí mật riêng, chẳng chia sẻ. Mình thích anh chàng có sở thích ghi tên và thời gian mỗi người vào quán café trong một cuốn sổ, ờ người ta rảnh rỗi đến mức chỉ ngồi ở quán café để làm việc đó từ sáng đến đêm ^^

12313533_10205233084735990_105598133236822625_n

Đọc xong ngẫm lại, ờ, tác phẩm miêu tả quá đúng tâm lý tuổi trẻ bây giờ, mình cũng có một thời như vậy, nhưng mình còn có nhiều mối ràng buộc khác để tiếp tục tồn tại đến lúc này 😛 Và tự thấy, sợi dây của mối quan hệ gia đình, của việc chọn bạn bè chơi, môi trường sống rất quan trọng đến mỗi quyết định trong cuộc đời bạn. Cô gái đó, dù có người tình luôn đồng hành cùng cô mỗi ngày, nhưng cuối cùng cô vẫn quyết định nhảy qua ô cửa sổ đó để kết thúc cuộc hành trình của mình với một câu rất quả quyết “Xong rồi. Để mặc đi!”

Bạn có một cuộc đời, lựa chọn sống thế nào là do bạn, kết thúc nó lúc nào cũng là do bạn 😉

Chắc chắn là mình đã sống lâu hơn cô gái ấy!

 

[CNS42] – Dám khác biệt, Richard Wiseman

Dám khác biệt 🙂 – nghe có vẻ rất cá tính, liên quan đến cá nhân nhưng đọc hơn 300 trang sách lại thấy các nghiên cứu tâm lý học xã hội mà các nhà tâm lý học sau William James đã nghiên cứu và chứng minh cho học thuyết  “As if” – Như thể của ông suốt hơn 100 năm qua.

Cuốn sách đưa ra những kết quả thí nghiệm chứng minh rằng con người có thể thay đổi tính cách bằng việc thay đổi hành vi của mình – “gieo hành vi gặt tính cách”, hành vi này cũng giúp bạn thay đổi tư duy của mình về cách bạn nhìn nhận các vấn đề xung quanh bạn.

Theo William James: “Nếu bạn muốn có một tính cách nào đó, hãy hành động như thể bạn có nó” 
Một số kết quả đáng chú ý và đã được chứng minh:

Tư duy thông thường cho rằng chuỗi quan hệ nhân quả là:

Bạn thấy vui vẻ => Bạn cười

Bạn thấy sợ hãi => Bạn bỏ chạy

Nhưng học thuyết “As if” cho thấy sự đối lập:

Bạn cười => Bạn thấy hạnh phúc

Bạn bỏ chạy => Bạn thấy sợ hãi

Đấy, nếu như thế thì muốn hạnh phúc rất đơn giản là việc cười hàng ngày ^^ – mà thực tế thì tớ vẫn luôn làm vậy

Ví dụ 1 bài tập “Làm thế nào để hạnh phúc ngay lập tức?”

Bước 1: Ngồi trước gương (bạn cũng có thể đứng trước gương :D)

Bước 2: Thả lỏng các cơ ở trán và má để miệng của bạn nhẹ nhàng hạ xuống, há ra. Trong giới khoa học, biểu cảm trên mặt bạn lúc này được gọi là “tự nhiên”, và hành động như một cái khung rỗng.

Bước 3: Co các múi cơ gần khóe miệng bằng cách kéo chúng hướng về phía tai. Làm cho nụ cười rộng hết mức có thể và cố gắng đảm bảo rằng sự vận động của má tạo nên nếp nhăn quanh mắt. Cuối cùng, nhẹ nhàng mở rộng các cơ lông mày lên phía trên và giữ trạng thái biểu cảm này trong suốt 20s.

Bước 4: Trở về trạng thái bình thường và nghĩ xem bạn cảm thấy thế nào?

Bài tập về “Cách bắt tay”

Nghiên cứu của Sabine Koch có thể giúp tạo ra biểu cảm tích cực. Koch huấn luyện các nhà nghiên cứu thực hiện ba lần bắt tay “mềm mại” và ba lần “mạnh mẽ”, và thấy rằng những lần bắt tay có ảnh hưởng rất khác nhau tới mọi người. Để thực hiện một trong những cái bắt tay “mềm mại” của Koch, bạn hãy nắm tay ai đó và di chuyển tay bạn lên và xuống một cách chậm rãi và liền mạch. Ngược lại, bắt tay “mạnh mẽ” sẽ bao gồm việc bạn đột nhiên hạ tay xuống, giữ ở đó một nhịp và sau đó nahnh chóng nâng tay lên. Ban đầu, những cử động này có vẻ giả tạo và kỳ lạ; tuy nhiên, chúng sẽ trở nên tự nhiên và vô thức hơn khi được luyện tập. Tập trung cố gắng tạo ra cử động tay “mềm mại” chính xác nhất có thể. Một khi bạn tự tin vào các kỹ năng bắt tay kiểu Koch của mình, hãy sử dụng chúng trong đời thường để tạo nên các cử động tay mềm mại và theo đó tạo ra biểu cảm tốt.

Xuyên suốt cuốn sách là những bài tập như vậy, nó giúp bạn hình thành những thói quen, đưa cho bạn những bí quyết để bạn có thể thay đổi hành vi của mình. Ví dụ đơn giản về việc lập kế hoạch để hình thành 1 thói quen mới hay như việc đặt màn hình máy tính cao hơn tầm mắt của bạn một chút sẽ làm cho bạn làm việc với máy tính được lâu hơn J. Bạn có thể sử dụng thẻ cam kết một cách linh hoạt cho các hoạt động động viên khích lệ nhân viên làm việc hiệu quả hơn, thay vì sử dụng các phần thưởng nếu như các phần thưởng này không mang tính duy trì liên tục. Làm căng một cơ nào đó trên cơ thể bạn hoặc đứng khoanh tay trước ngực cũng làm cho bạn trở nên tự tin và quyết tâm hơn rất nhiều …

Muốn có điều chưa bao giờ có hãy làm điều chưa bao giờ làm – cũng như vậy, muốn nhìn mọi thứ theo hướng khác thì bạn cũng cần phải làm những việc khác với thói quen thường ngày của mình J, ví dụ xem loại phim mà bạn chưa bao giờ xem, ăn món ăn mà bạn ghét nhất, đi làm bằng con đường xa nhất, hoặc đạp xe đi làm …

Có một bí quyết để bạn kết nối mọi người đó là cho mọi người cùng hành động với nhau nhiều hơn. Trong cuốn sách có 1 bài tập về các kiểu cười, và cũng có 1 thí nghiệm khá kinh điển và mất nhiều công sức về 2 nhóm học sinh cùng nhau sửa đường ống nước trong khu đất mà họ đang sinh sống.

Phần cuối của cuốn sách nói về việc nếu bạn già mà bạn cư xử và hành động như những người trẻ thì trí nhớ của bạn sẽ được cải thiện, tiến trình lão hóa của bạn sẽ giảm đi trông thấy – họ đã chứng minh bằng rất nhiều thí nghiệm xã hội học với các nhóm người cao tuổi và rút ra điều này J – vì vậy hãy chơi với trẻ con nhiều hơn. Đồng thời có thể trồng cây, nuôi pet cũng là những cách để giúp bạn giảm tiến trình lão hóa của mình ^^

Để kết thúc cho CNS này, tôi tấy câu nói: “Không ai có thể trong một khoảng thời gian dài đeo một bộ mặt cho riêng mình và một bộ mặt khác cho đám đông mà cuối cùng lại không bị hoang mang không  biết cái nào mới là thật.” – Tiểu thuyết gia người Mỹ Nathaniel Hawthorne.

 

[CNS41] – Ta là ai, Duy Tuệ

“Ta là ai” – cuốn sách được Chị Tâm tặng từ hồi sinh nhật 2012, hơn 3 năm để cuốn sách trên giá sách, hồi đó dở ra đọc rất khó vào đầu, nên cứ xếp nó ở đó, cũng có lần định mang đi tặng người khác, nhưng lại nghĩ mình chưa đọc thì tặng người khác mình sẽ nói gì về nó? Vậy là bạn ấy cứ ở trên giá sách hơn 3 năm!

“Ta là ai” là cuốn sách được chọn cho chuyến đi dự Đại lễ Cầu Siêu tại Điện Biên, dù mình đã định chọn sách về bác Hồ hoặc bác Giáp rồi, nhưng cuối cùng “Ta là ai” đã đồng hành cùng mình hơn 1000 cây số trong hành trình 4 ngày Hà Nội – Điện Biên – Hà Nội đó 🙂 

Về chuyến đi 4 ngày Điện Biên đã có một vài note ở Điện Biên 2015 còn đây là vài cảm nhận về “Ta là ai” của Duy Tuệ!

Có vẻ như thiên thời địa lợi, nên mình đọc “Ta là ai” thời điểm này vào đầu từng câu từng chữ, biết Duy Tuệ sau khi được tặng cuốn sách này bởi bộ sách “Chắp cánh thiên thần” – một bộ sách rất tuyệt vời cho các bạn học sinh cấp 1, đọc ngôn ngữ của Duy Tuệ trong Chắp cánh thiên thần thấy sự gần gũi, đầy sự “thấy biết và tình yêu thương” trong đó, bạn không biết dạy con như thế nào thì bộ sách “Chắp cánh thiên thần” như một công cụ hữu ích và tích cực dành cho cả bạn và những đứa trẻ tuổi thiếu niên 🙂 

Trở lại với cuốn sách “Ta là ai” – tác giả Duy Tuệ sử dụng ngôn ngữ đời thường để lý giải những khái niệm “khó hiểu” trong Phật giáo, làm cho mình hiểu một cách đơn giản cuộc đời của Đức Phật Tất Đạt Đa, và Phật Việt Nam là Phật Hoàng Trần Nhân Tông, hiểu về Tứ Diệu Đế một cách cơ bản 🙂

Trải qua 4 ngày quan sát và tham gia cùng hơn 5000 Phật Tử trong Đại Lễ cầu siêu, đa số họ đều ở lứa tuổi trên 50, những đứa 30 tuổi như mình chắc chỉ chiếm 5% trong số đó, mình thấy họ để thấy mình, mình thấy câu nói “Thứ nhất tu tại gia. Thứ nhì tu chợ, thứ ba tu chùa” rất chính xác – người ta nói tu ở chùa còn dễ bởi có không gian, thời gian, và môi trường ủng hộ, khi có một sự việc xảy ra, người ta có thể tranh cãi nhau nhưng ở chùa thì còn có ngũ giới, còn có Đức Phật khiến người ta khi nổi tham sân si lên thì có lời nhắc hãy giảm nó xuống, chứ ở chợ thì ai nhắc bạn, ở nhà nữa, rồi với chính bản thân mình, nếu bạn không có một sự kỷ luật bản thân đủ lớn thì bạn sẽ chẳng bao giờ “tu” được. 

Trong sách có 2 bài mình thấy khá thú vị, nên đánh lại ở đây để nhắc nhớ bản thân mình

1. Ba sức mạnh của con người (T159)

Một người có 3 sức mạnh to lớn, đó là nhãn thông, khẩu thông và ý thông

Nhãn thông nghĩa là khi nhìn thấy bất cứ vấn đề gì, mình luôn cảm thấy dễ chịu, không phát ra ý kiến riêng. Ngược lại, nhìn gì cũng phát ra nhiều ý kiến, gọi là nhãn “kẹt”. Trong cuộc sống gia đình và xã hội, nếu biết nhìn bằng nhãn thông thì rất hạnh phúc. 

//Cái này mình luyện vẫn chưa tốt lắm 🙂 

Khẩu thông nghĩa là mở miêng ra nói chuyện, trong lòng mình và người nghe cảm thấy phơi phới, thoải mái. Nếu mở miệng ra mà cả mình và người nghe đều cảm thấy bực bội, coi như khẩu “kẹt”. Từ lúc thức dậy đến khi đi ngủ, mình nói rất nhiều, nên hãy cố gắng tập sao cho khi nói, lòng mình nhẹ nhàng và người nghe cảm thấy vui vẻ là được.

//Điều này rất khó làm, nhưng tập luyện thì có thể giảm thiểu được những lời nói khó nghe rất nhiều, suốt 6 năm qua mình vẫn rèn luyện, và có lẽ đã có những sự tiến bộ nhất định, nhưng cũng cần “tinh tấn” hơn nữa

Ý thông nghĩa là đứng trước mọi vấn đề, luôn cảm thấy bằng lòng, không chê bai, không phát ra những suy nghĩ đối lập với vấn đề. Còn thấy không hài lòng, phát ra những ý nghĩ hay nhận xét chê bai, bực bội, tức là ý còn “kẹt”.

// Cũng tập được một ít và phải rèn luyện nhiều hơn nữa ^^ 

2. Đức Phật nói con người có năm “cái nhìn” (T161)

Đầu tiên là cái nhìn của hai con mắt thịt hay còn gọi là Nhục Nhãn, dùng để nhìn và thấy hữu tướng. Ví dụ nhìn một bông hoa, thấy hoa màu đỏ thật đẹp. Đó là nhìn bằng Nhục Nhãn. Dùng nhục nhãn thường đi liền với phân biệt. 

Thứ hai là cái nhìn của Pháp Nhãn. Nhìn theo Pháp Nhãn, mình thấy rằng bông hoa đủ nhân duyên thì nở, vài hôm sau lại tàn. Tức là đến rồi đi, không bền, không trường cửu. 

Thứ ba là cái nhìn của Thiên Nhãn, là cái nhìn rộng lớn bao la, đa chiều. Thiên Nhãn khác với Pháp nhãn ở chỗ, Pháp nhãn nhìn nhân duyên đến rồi đi, còn Thiên Nhãn nhìn xuyên suốt cả thời gian dài, có thể tới hàng ngàn năm. Ví dụ, vẫn cây hoa đó, năm sau mình cũng thấy nó nở hoa không khác gì bông hoa năm trước, nhưng mình biết chắc chắn nó không phải hoa của năm trước. Một ví dụ khác, tôi nhìn bằng Thiên nhãn là quý vị đọc bài pháp này, tôi thấy và tin chắc quý vị khó mà quên được, và dứt khoát năm năm, mười năm hay hai mươi năm nữa, tâm quý vị sẽ mở. Đó là cái nhìn của Thiên Nhãn. 

Thứ tư là cái nhìn của Huệ Nhãn. Ví dụ, khi nhìn bông hoa bằng Huệ nhãn, mình thấy rất rõ đấy là bông hoa nhưng không nói nó đẹp, cũng chẳng bao xấu. Tức là không nghĩ gì cả, mà chỉ thấy đó là bông hoa. Đơn giản vậy thôi, đầu không vướng bận gì trong cái nhìn. Nếu mình nói bông hoa đó đẹp, sẽ có người nói, đẹp gì đâu, hoa hồng mới đẹp. Hay mình nói nó xấu thì người khác lại nói mình bị đui mắt rồi, hoa đẹp thế mà bảo xấu. Mình không nói bông hoa đẹp hay xấu, chỉ biết đó là bông hoa thôi. Khi nhìn, đầu phát sinh thanh tịnh và có thể trí thấy và cảm xúc tự do xuất hiện trong trạng thái an lạc. 

//Đọc đến đoạn này mới ngấm cái buổi trà đàm với thầy Trị về việc tu để đạt trạng thái cân bằng trong cảm xúc, không vui quá cũng chẳng buồn quá, cái đồ thị hình sin của cảm xúc có tần số sóng càng thấp thì tâm càng an – giờ mới ngộ ra một chút, và hiểu khác hồi đó 🙂 

Thứ năm là cái nhìn của Phật nhãn. Phật nhãn nhìn bông hoa thế nào? Phật nhãn là cái nhìn khó nói, chỉ có trải nghiệm thì mới hiểu được. Phật nhãn nhìn bông hoa mà không biết là gì. Tức là hoàn toàn không có khái niệm nào về bông hoa, chỉ nhìn thấy nó như một cái bóng của bản thể vĩnh hằng đang hiện diện. Đây chính là cá mà Đức Phật gọi là Phật Nhãn, cái nhìn tột cùng từ sự thấy biết là Phật tính. 

Chúng ta đều có cả năm cái nhìn như trên nhưng mới chỉ sống được với cái nhìn thứ nhất, hoàn toàn bằng Nhục Nhãn. Cái nhìn này ghi nhận và phát triển các quan điểm sống như nó chính là mình hay mình chính là nó vậy. Phải biết mình còn bốn cái nhìn cần phải được mở ra. 

//Cũng hiểu hơn về chữ “mở tuệ” mà thầy Trị vẫn hay nói trong mỗi buổi học Thiền 🙂 

Đa số mình thấy ở Pháp nhãn, nhưng chưa ứng xử được như cách mình thấy, Cấp độ Thiên Nhãn và Huệ Nhãn thì có nhìn được ở 1 vài việc, chưa đáng kể, còn phải tập luyện nhiều ^^ 

Đúng là cuộc sống khi không “chấp” thì sẽ rất an lạc và hạnh phúc!

Mấy ai làm được điều đó nhỉ 🙂 

Trong “Ta là ai” còn rất nhiều câu chuyện khác để bạn ngộ dần ra mình cần phải điều chỉnh những gì, cuốn sách có lẽ cần đọc lại nhiều lần hơn nữa, và tự bản thân phải rèn luyện nhiều hơn nữa để mình luôn hạnh phúc!

 

[CNS40] – Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami

Mùa hè, cái nắng gay gắt như thế này, nếu bạn có thể đứng yên mà không phàn nàn về cái nóng cũng đã là cả một sự đấu tranh nội tâm rồi, vậy mà Haruki Murakami – tác gia đương đại nổi tiếng của Nhật Bản với những cái tên rất quen thuộc với người đọc VIệt Nam như Rừng Na Uy, Biên niên ký chim vặn dây cót, 1Q84…. – có thể chạy được 26 dặm tương đương với 42km từ thành Athens đến cánh đồng Marathon (hướng ngược lại so với câu chuyện truyền thuyết về cuộc đua Marathon). Đó là mùa hè năm 1983, lần đầu tiên ông ấy chạy bộ một khoảng cách dài như vậy – hồi đó ông ấy 33 tuổi, và từ đó đến khi viết và xuất bản cuốn sách (2005 – 2007) là quãng thời gian hơn 20 năm ông ấy vẫn duy trì chạy bộ 1h/ngày, mỗi năm tham gia ít nhất 1 cuộc đua Marathon trên thế giới và cuộc đua dài nhất ông ấy tham gia là cuộc đua tại Saroma Hokaido với quãng đường 100km – người ta gọi là siêu Marathon (có thể tìm hiểu thêm tại link http://en.wikipedia.org/wiki/Lake_Saroma_Ultramarathon)

Ai mà biết được con người có thể làm được gì nhỉ? 
Đọc qua vài trang web thì thấy chạy Marathon xong sẽ giúp bạn có trí nhớ tốt hơn… nhưng câu chuyện của Murakami thì khác, ông chạy bộ để viết được những cuốn tiểu thuyết mà chỉ sau 1 tháng xuất bản ở Nhật thì nó có mặt ở khắp thế giới bằng rất nhiều loại ngôn ngữ khác nhau. 
Có 1 đoạn trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki mà mình rất thích, xin trích đoạn ở đây
“…Nhưng, thật lòng mà nói, nếu tôi muốn viết một tác phẩm tầm cỡ thì tăng cường sức mạnh và sức chịu đựng của mình là một điều bắt buộc, và tôi tin đây là cái gì đó đáng làm, hay ít ra thì làm thế cũng tốt hơn nhiều so với không làm gì cả. Đây là một ý kiến cũ rích, nhưng như người ta nói: nếu có gì đó đáng làm thì nó đáng để ta cố gắng hết sức – hay trong một số trường hợp là vượt quá cả sự cố gắng hết sức của ta. 
Để đối phó với một cái gì không lành mạnh, một người cần phải càng lành mạnh càng tốt. Đó là phương châm của tôi. Nói cách khác, một tâm hồn không lành mạnh đòi hỏi một thân thể khoẻ mạnh.”
Tôi đọc “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” sau khi tự mình trải nghiệm việc chạy => đi bộ quanh Hồ Tây vào một buổi sáng chủ nhật cuối tháng tư, quãng đường tôi đi bộ đó chỉ có 17km thôi, thậm chí còn chưa đến, mà tôi phải mất hơn 3 tiếng, nhưng cũng đủ thấy việc đó là việc mình có thể làm được, cũng như leo Fan mà chả tập tành gì vậy :P, chỉ cần có một tâm thế thoải mái và ý nghĩ rằng mình sẽ làm được điều đó, không phụ thuộc vào khoảng thời gian cố định, thì cuối cùng bạn sẽ đạt được cái bạn muốn, đó là kinh nghiệm của tôi 🙂

chan

“Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” cũng là cuốn sách duy nhất tôi đọc của Haruki Marakami đến thời điểm hiện tại, tôi nghĩ đọc xong cuốn này tôi có thể hiểu tại sao ông ấy là tác gia nổi tiếng thế giới bây giờ mà chẳng cần đọc thêm những cuốn sách dày cộp kia (nhà tôi có tất cả các sách mà Nhã Nam dịch từ Nhật vì đó là sở thích của em gái tôi), nên thỉnh thoảng chán những dòng sách mà tôi hay đọc, tôi lại xuống cái giá sách đó nhặt tạm 1 cuốn để đọc cho thay đổi không khí. Và điều đó lý giải vì sao sau khi đi “chạy bộ quanh hồ Tây” về tôi lại vớ cuốn sách này để đọc – thật ra nó cũng là “Luật hấp dẫn” mà thôi!
Đọc xong “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” tôi thấy mình học được nhiều điều từ con người này, học được sự kiên trì của ông khi theo đuổi 1 thứ chẳng liên quan đến một thứ khác cũng trong chính con người ông – tưởng là không liên quan mà lại rất liên quan. Nó giúp tôi nhìn lại bản thân mình, cũng như việc hàng ngày tôi vẫn thích chụp hoa cỏ chó mèo – những thứ mà tôi nuôi trồng và post lên trang fb của mình, nhiều người không thích thì vào để lại lời nhắn thể hiện ý đó, nhưng những người thích lại nói trực tiếp với tôi những câu đại loại như “à, con mèo nhà chị trông xinh nhỉ, mỗi lần em buồn em lại mở ảnh của chị ra xem”, “nhà em có nhiều loại hoa thế”, “sáng nào em cũng post hoa lên như vậy anh thấy rất thú vị”…. đại loại cứ nghe như thế thôi – tôi không phải post cho ai phản hồi, đơn giản tôi post cho cái sự muốn của chính bản thân tôi. Cũng giống như việc tôi viết cảm nhận sách, chẳng phải để cho ai đọc cả, viết blog cũng vậy, tôi chẳng cần ai đọc, vì mục tiêu của tôi là để thoả mãn cái sự muốn sắp xếp các con chữ lại với nhau, giúp não tôi nhớ 1 vài thứ tốt hơn, và cũng giúp tôi tra cứu lại những thứ tôi đã được nghe, được học khi cần thiết – tôi vốn là một đứa có trí nhớ không tốt, tôi không giỏi nhớ tên người khác và tôi cũng không có ý định cải thiện nó, tôi thật bướng bỉnh, và tôi biết mình như vậy!
Vậy đó, cuốn sách này rất muốn một người anh của tôi đọc được, dù mỗi ngày anh ấy chỉ chạy có 2-3km gì đó thôi, nhưng tôi muốn anh ấy duy trì được việc đó thường xuyên, nó sẽ là một thói quen giúp anh rất nhiều trong cuộc sống!
Còn tôi, tôi có thói quen riêng của mình, và tất nhiên là không phải chạy bộ 🙂
Để làm được 1 điều gì đó khác biệt, bạn hãy chọn cho mình 1 thói quen nhẹ nhàng có thể thực hiện được hàng ngày, và duy trì nó suốt cuộc đời, ngày này qua ngày khác, dù trời nắng hay mưa, dù bạn có bận việc nọ hay việc kia và dù bạn ở bất cứ độ tuổi nào … – đó là điều tôi học được qua cuốn sách!