[CNS54] – Sức mạnh của thói quen, Charles Duhigg

Sức mạnh của thói quen

Charles Duhigg

Đọc Sức mạnh của Thói quen trong kỳ nghỉ 2/9, vậy là cũng mất 1 tuần để đọc xong 1 cuốn sách 🙂

Sức mạnh của Thói quen là một cuốn sách hơi khó đọc, cần dành thời gian tập trung để đọc, và cần một sự tò mò để tiếp tục đọc và đọc hết ^^
Cuốn sách được chia thành 3 phần: các thói quen của cá nhân, các thói quen của tổ chức thành công & những thói quen của cộng đồng

Cuốn sách viết theo dạng trích dẫn các báo cáo, các nghiên cứu, giải thích bằng các thí nghiệm, bằng sự quan sát, nhưng lại đan xen các tình huống – để tình huống này bổ trợ cho tình huống kia, để nó nêu bật lên ý nghĩa mà tác giả muốn truyền tải – vậy nên với mình nó hơi khó đọc.

Tuy nhiên thì cũng đọc xong rồi 😛

Phần thói quen của cá nhân, Một vòng tròn từ Gợi ý => Hành động => Phần thưởng được phân tích rõ ràng qua các cá nhân, từ những cầu thủ của một đội bóng chày (như một bộ phim nào đó mình đã xem) bí quyết của huấn luyện viên là giúp các cầu thủ có một thói quen tốt với các tình huống bóng hay xảy ra nhất, để họ là những người làm nhanh nhất. Với một vận động viên bơi lội đạt kỷ lục thế giới thì đó là sự tưởng tượng về mô hình mà bạn sẽ thực hiện, những hành động từng bước một bạn sẽ làm – như một cỗ máy được lập trình sẵn – có vẻ như giống NLP, và dù trong giải thi đấu bơi kính của vận động viên có bị nước vào thì anh ấy đã được tập luyện trước, cứ thế thực hiện và đạt kỷ lục thế giới.

Phần thói quen của tổ chức thành công, tác giả trích dẫn câu chuyện của một công ty thép Alcoa, nhờ việc tập trung vào “an toàn tại nơi làm việc” sau khi nghiên cứu tần suất công nhân bị tai nạn tại nơi làm việc là rất nhiều, ông tổng giám đốc đã đưa an toàn trở thành thói quen từ trên xuống dưới, an toàn lao động là giá trị của doanh nghiệp, an toàn lao động giúp cả tổ chức thay đổi một cách tự nguyện & hiệu quả.

Với Stabucks, với câu chuyện Dốc hết trái tim của người sáng lập đầy cảm hứng, mình được đọc về cách họ đào tạo nhân viên, tại nên những thói quen tốt cho nhân viên mà ở trường học hay gia đình không làm được, họ đã thành công chỉ nhờ những công thức đơn giản, nhưng nó được làm cẩn thận, chi tiết và đủ thời lượng. Ví dụ họ cung cấp cho các nhân viên bán hàng của mình một công thức để hướng dẫn nhân viên tưởng tượng ra các tình huống không dễ chịu và tự viết ra những kế hoạch để phản ứng lại. Họ đưa những công thức dễ nhớ và dễ áp dụng vào cho nhân viên. Ví dụ như công tức LATTE:

Listen (Lắng nghe khách hàng),

Acknowledge (Chấp nhận lời phàn nàn của khách hàng),

Take action (bằng cách giải quyết vấn đề),

Thank (Cảm ơn họ) và sau đó

Explain (Giải thích tại sao vấn đề lại xảy ra. Họ viết trong cuốn sổ phát cho nhân viên như sau: “Tại sao bạn không dành một vài phút và viết ra một kế hoạch để đối diện với một khách hàng đang nội giận. Hãy sử dụng phương pháp LATTE. Sau đó chúng ta có thể đóng vai một chút”

Câu chuyện về sự khủng hoảng của bệnh viên đảo Rhode giữa các bác sĩ phẫu thuật & y tá đã gây ra rất nhiều cái chết đáng tiếc của một số bệnh nhân hay câu chuyện về vụ cháy của nhà ga King’s Cross nước Anh do các bộ phận chỉ làm nhiệm vụ trong phận sự của mình, không có sự liên kết và phối hợp cũng như trao đổi thông tin minh bạch và kịp thời đã làm 31 người chết. Hai câu chuyện này rất giống với câu chuyện của bộ tộc chim cánh cụt trong cuốn Tảng băng tan, và bạn cần nhân cơ hội của khủng hoảng để tạo rao các chiến thắng nhỏ, từ đó tạo nên các thói quen mới của tổ chức.

Câu chuyện về dữ liệu lớn của nhà bán lẻ Target với sự siêu sao của nhà thống kê Pole đã giúp tăng doanh thu một cách chóng mặt nhờ việc nghiên cứu các mô hình thói quen mua sắm của khách hàng nhờ những thông tin về nhân khẩu học của họ. Thậm chí người ta còn có thể biết bạn có thai trước khi bạn nhận ra điều đó bởi thói quen mua sắm của bạn – bigdata thật kinh khủng 🙂 Hay như cách họ muốn đưa một bài hát hay theo giới chuyên môn nhưng công chúng chưa thừa nhận bằng cách nghiên cứu các bài hát mà người nghe sẽ không bao giờ chuyển kênh khi nghe đài, mặc dù họ trả lời bạn là bài đó chẳng hay lắm, nhưng có những bài hát thì lập tức họ sẽ chuyển kênh ngay lập tức – đó chính là những giai điệu quen thuộc. Và họ đã đưa bài hát kia vào giữa những danh sách nhàm chán nhưng sẽ để nghe của khán giả, tạo thói quen cho họ trước khi để họ tự nhận ra bài hát đó hay – đó là cách họ làm cho bài hát này https://www.nhaccuatui.com/bai-hat/hey-ya-club-mix-outkast.s3ZqMfRcGTOh.html

Trong phần những thói quen của cộng đồng, tác giả kể về câu chuyện về sự đấu tranh chống lại phân biệt chủng tộc tại Mỹ, cũng có đề cập 1 chút đến cách bạn muốn có một công việc mới. Nếu nhân vật khởi xướng là một người có mối quan hệ ở đa cấp độ, đa ngành nghề, thì một chiến dịch/phong trào sẽ được khởi tạo bởi những người có quan hệ chặt chẽ và cả những người có mối quan hệ lỏng lẻo với cá nhân đó, và dần dần nó sẽ lan ra toàn cộng đồng bởi chẳng ai muốn mình khác đám đông cả (phần này chắc mình sẽ tìm đọc thêm tâm lý của đám đông)

và phần cuối, tác giả có ghi chú rằng, cuốn sách không đưa cho bạn công thức để thay đổi thói quen, mà chỉ đơn giản là kể ra các câu chuyện để bạn sẽ tìm ra một cách áp dụng cho mỗi vấn đề của mình, bởi mỗi một sự thay đổi sẽ có một giải pháp khác nhau, vậy nên người ta mới cần sự kết hợp giữa bên trong và bên ngoài để giải quyết vấn đề, nhưng phần lớn là trách nhiệm tự thân. Cơ bản sẽ có 4 bước nếu bạn muốn thay đối thói quen của mình:

Bước 1: Xác định hành động – Xác định liệu đó có phải thói quen (Theo vòng lặp: Gợi ý – hành động – phần thưởng)

Bước 2: Thử nghiệm các phần thưởng  – trong 1 thói quen bạn luôn có rất nhiều phần thưởng (ý là có rất nhiều kết quả từ hành động), vậy thì phải thử xem phần thưởng nào là chính

Bước 3: Cô lập gợi ý – phần này nên ghi nhật ký để theo dõi, rồi bạn sẽ phát hiện ra

Bước 4: Có một kế hoạch – rồi bạn set các action khác xen vào vòng lặp (Gợi ý cũ – hành động mới – phần thưởng cũ) và kiên trì làm nó để tạo thành 1 thói quen mới (Trung bình mất 3 tháng – theo 1 nghiên cứu ở một cuốn sách mình đã đọc, trung bình 84 ngày bạn sẽ hình thành 1 thói quen trở thành tự động không cần nhắc nhở)

Câu này khá hay: “… một khi bạn hiểu được rằng các thói quen có thể thay đổi, bạn được tự do – và có trách nhiệm – làm lại chúng” – chắc vì tại mình thích tự do ^^

Nói chung rất thích và ngưỡng mộ tác giả và các nhà nghiên cứu trong cuốn sách này.

Một vài trang sách mình thích 

Myanmar – bình yên và chân thật :)

Tôi lựa chọn đi Myanmar chắc vì vé máy bay giá rẻ, cũng ít người đi, và bởi ở đó có 1 người bạn cùng học tại chương trình ERWM17 Japan năm ngoái. Tôi cũng định đi Myanmar 1 mình vào dịp sinh nhật để kỷ niệm tuổi mới của mình trên một mảnh đất khác, cảm giác ở giữa khoảnh khắc chuyển tiếp năm sinh nhật ở một nơi xa lạ không người thân, bạn bè hay đồng nghiệp, chẳng ai biết mình là ai, từ đâu tới, … rất thú vị – năm ngoái tôi đã trải nghiệm tại Phú Yên. Đi một mình, bạn sẽ cảm nhận rõ hơn cảm xúc của bản thân, tự chiêm nghiệm nhiều điều, và sẽ có những trải nghiệm khác biệt, thử một lần đi, bạn sẽ thấy đó là điều nên làm trong cuộc đời mình ^^

Dù sao thì năm nay tôi chưa đi một mình, chuyến đi Myanmar là chuyến đi có Mẹ và bé Nana Phương Nhi đi cùng – tôi cũng biết vài người bạn của mình đã đi Myanmar, tôi cũng đọc nhiều thông tin về Myanmar, cũng lên kế hoạch về hành trình và budget cho chuyến đi 🙂 Nhưng rồi sau chuyến đi này, có 1 khoảnh khắc aha đến với tôi là không cần quá chi tiết về những khoản phải chi, chỉ cần có 1 budget tổng, bạn cũng chẳng cần phải tiết kiệm từng đồng để về nhà ngồi viết chỉ với 6tr tôi đã đi Myanmar như thế nào, vì như vậy bài viết của bạn chỉ toàn tiền là tiền, và nó sẽ không ghi lại được những cảm xúc bạn đã trải nghiệm khi đi qua những vùng đất đó ^^

Mỗi chuyến đi đều đem lại cho tôi những khoảnh khắc Aha, vậy nên, tôi sẽ duy trì thói quen đi để có được nó thường xuyên 😛

Myanmar có vài thành phố được liệt kê ở rất nhiều bài viết, tôi chỉ chọn Inle Lake và Yangon, vì thời gian ở đó chỉ có 5 ngày 4 đêm, di chuyển giữa 2 thành phố cũng mất 2 đêm đi/về, gia đình tôi chỉ còn 1 đêm ngủ khách sạn ở mỗi thành phố mà thôi 🙂

Myanmar có 80% dân số theo Phật giáo, vì vậy người ta goi đây là đất nước chùa vàng, người ta nói đi Myanamar là hành hương về cõi Phật, chứ không gọi là đi du lịch. Những tính từ như bình yên sẽ được gắn với Myanmar ^^

Bài nào cũng chép đi chép lại cái câu nên đi Myanmar vào mùa khô từ tháng 10 đến tháng 2 năm sau, và vì cái câu đó mà tôi muốn tự đi một mình vào dịp sinh nhật mình đấy :P. Nhưng rồi tôi vẫn đi cùng 1 người lớn tuổi và 1 người nhỏ tuổi đến đó, có lẽ việc bạn Na 5 tuổi đi du lịch ở Myanmar cũng hơi lạ với người dân ở đó, nên bạn Na đi đến đâu cũng được chào đón như một “thiên thần”, tôi thích cảm giác đó, bạn Na được chào đón như một đứa trẻ đáng yêu, xinh xắn, họ muốn nhận về nuôi. Tôi cũng thấy hạnh phúc khi mẹ thích chuyến đi này 🙂

Đến Myanmar vào mùa mưa, và tôi chỉ cầu mong mình sẽ có những ngày nắng ở giữa mùa mưa đó – cầu được ước thấy, ngày nào chúng tôi có kế hoạch đi chơi thì trời cũng nắng đẹp, bộ ảnh này sẽ đưa bạn đến những gì bình dị nhất và tráng lệ nhất ở Myanmar – ảnh không xịn nhưng là tả thực 😛 https://www.facebook.com/anhnguyet.ql/media_set?set=a.10211973195474546.1073742195.1512481114&type=3

Còn đây là seri clip về Myanmar trong chuyến đi của mình

Những cảm xúc mình có được khi tới Myanmar:

– Đất nước họ còn nghèo về kinh tế, chưa bằng Việt Nam, dân của họ còn chân chất, vô tư và hồn nhiên, nhà còn nhỏ

– Họ sống thuận với tư nhiên, xung quanh vùng hồ Inle bạn sẽ chẳng thể thấy 1 con cá khô nào 🙂 – mà hồ thì rộng thênh thang đi 1 ngày mới hết

This slideshow requires JavaScript.

– Họ vẫn tắm giặt ở hồ, một cảm giác chắc rất gần với thiên nhiên mà có khi mình cũng muốn có 1 trải nghiệm như thế

– Cả thành phố bạn sẽ chẳng tìm thấy quán cafe nhưng bạn sẽ thấy rất nhiều ngôi chùa mở cửa để có thể đến không phải chỉ để cầu nguyện mà còn để tán ngẫu, check-in, chụp ảnh gia đình, cặp đôi – hoặc đơn giản là chỉ để ngắm mưa ^^

– Họ cũng có những làng nghề thủ công truyền thống như ở Việt Nam, quanh hồ Inle, cũng như quanh sông Hồng nhà mình, những người dân làng nghề cứ miệt mài với nghề của mình, sản phẩm của họ sẽ đem những người khách từ phương xa đến với họ 🙂

– Tính cách đa phần người Myanmar đều rất điểm tĩnh, đủng đỉnh, chẳng có gì phải vội cả, họ luôn nở nụ cười hiền lành với mọi người, dù là lễ tân khách sạn, anh lái tàu, hay anh taxi .. họ cười hiền mọi lúc họ nhìn thấy khách, và vì những nụ cười đó – dù dịch vụ cũng có thể chưa đến mức bạn kỳ vọng, nhưng bạn có thể bỏ qua mà chẳng so đo gì 🙂

– Không gian ở những ngôi chùa đem cho người ngồi trong nó những cảm xúc tích cực, như được che chở, được tin tưởng, và được bảo vệ khỏi những cám dỗ bên ngoài 🙂

– Công viên, đường phố ở Yangon rất xanh, cả thành phố chỉ có ô tô, vì họ cấm xe máy, ô tô ở đây thì rất cũ, và hơi gần với thiên nhiên – không phải loại sang chảnh

– Những ngôi chùa được dát vàng, và trùng tu thường xuyên, và kể cả trong thời gian trùng tu thì nó vẫn đón tiếp người dân và khách du lịch như bình thường 🙂

IMG_5955.JPG

– Tre được sử dụng làm nguyên liệu ở rất nhiều thứ, lũy tre làng của họ cũng đẹp như Việt Nam ấy

– Bồ câu là “đặc sản” tại Myanmar, được người dân cho ăn thường xuyên – và chụp ảnh với Bồ câu là điều thú vị nhất mình trải nghiệm tại Mynamar

– Dịch vụ xe khách đường dài (JJ Express) khá ổn, ghế to như trên máy bay, có cả 1 bữa tối, dù thời gian di chuyển từ Yangon đến Inle khoảng 12-14h nhưng cũng không bị mệt, nên nếu là thanh niên mà có ít thời gian thì cũng có thể di chuyển mỗi đêm 😛 để đi được nhiều thành phố 🙂

– Đồ ăn không đa dạng lắm, nhưng cũng không quá khó ăn, nói chung là cũng không sợ bị chết đói

– Bột Thanakha thì dùng để bảo vệ da khỏi nắng, chống mụn nữa, nhưng sử dụng tốt nhất là phải lấy cây gỗ đó mài trên mặt phẳng với 1 chút nước, rồi quết luôn bột đó lên mặt mới có tác dụng 😛

– Vào đền chùa thì đều bỏ dép – cho giống các nhà sư trong đền, họ đều đi chân đất ^^ Các nhà sư ở đây rất nhiều, và có rất nhiều Sư Anh trẻ, nên hay nói với Na là các anh sư kìa ^^

– Kiến trúc ở đây có khá nhiều ảnh hưởng từ Anh

Chốt lại là, nếu bạn đến Myanmar thì nên có kế hoạch hẳn 1 tuần, để cảm thấy như một chốn để trở về với bên trong của mình, để có thời gian tĩnh lặng, nghỉ ngơi và chiêm nghiệm ^^ để bằng lòng với những gì mình đang có, để không sử dụng quá nhu cầu mình cần thiết mà vẫn rất thoải mái, để không phải sống theo kỳ vọng hay tiêu chuẩn của người khác mà vẫn cảm thấy bình thường 😛

Đến đi, rồi bạn sẽ yêu Myanmar!

 

Cảm thụ nghệ thuật: Ngắm nhìn thành phố

Mình không biết sẽ mất bao lâu để review và tìm hiểu sâu hơn về những câu chuyện đằng sau mỗi bức tranh hôm nay mình được giới thiệu về cách cảm nhận theo chủ đề “ngắm nhìn thành phố” của The Painter’s studio do bạn Vũ Đỗ chia sẻ

Một số thuật ngữ: 

Linear perspective: viễn cận tuyến tính (luật xa gần), phương pháp tạo hình ảnh có chiều sâu trong không igan với điểm tụ được (tái) phát hiện bởi kiến trúc sư người Ý Fillippo Brunelleschi năm 1420

Varnishing point: điểm tụ

Horizon/Skyline: đường chân trời

Oil Painting: Tranh sơn dầu

Canvas: toan, bề mặt vẽ thường bằng vải lanh hoặc vải cotton căng trên khung gỗ

Chỉ biết rằng, nó đã đưa mình tới với rất nhiều thứ thú vị của cuộc sống ^^

1. Marriage of the Virgin (1500 – 1505): Hôn lễ của đức mẹ đồng trinh, được vẽ bởi 2 thầy trò họa sĩ nổi tiếng: Thầy Pietro Perugino & học trò xuất sắc của ông Raphael – tại giai đoạn Phục hưng đỉnh cao (High Renaissance) của hội họa

Một số thông tin thú vị về 2 bức tranh này
http://pinacotecabrera.org/…/perugino-and-raphael-the-marr…/

Nghe chuyên gia phân tích về bức tranh của Raphael

Cuộc đối thoại của 2 bức tranh tại nhà trưng bày Pinacoteca di Brera

Những bức tranh tiếp theo
2. Massacre of the Innocents – Raphael & Raimondi 1512 -1513
3. Village Scene with a Canal – Jan Brueghel the Elder (1609)
4. Piazza San Marco (1760) – Francesco Guardi
5. Piazza San Marco (1720) – Canaletto (Giovanni Antonio Canal)
6. Pizza of St. Marks 1898 – 99 – Maurice Prendergast
7. Effect of Sunlight 1898 – Camille Pissaro
8. Boulevard Montmatre on the Winter Morning – Camille Pissaro 1897
9. Liverpool from wapping 1885 – John Attkinson Grimshaw
10. Houses at Auvers – 1890 – Vincent van Gogh
11. Antibes, the Pink cloud – 1916 – Paul Signac
12. Ô Quan Chưởng – 1983 – Bùi Xuân Phái
13. Still life – 1955 – Giorgio Morandi

Buổi Coach cộng đồng: Developing People – sáng thứ 2, 23/4/2018

Buổi coach cộng đồng với chủ đề “Developing People” – Phát triển con người
Giảng viên: thầy Trịnh Quốc Trị
Thời gian: 9h00 – 12h00, sáng thứ 2, ngày 23/4/2018
Địa điểm: Trung Nguyên – Cafe, 17T2-T3, Hoàng Đạo Thúy, Cầu Giấy, Hà Nội

Training and development

Nội dung dự kiến:
1. Sự thật bị lãng quên: Gọi là T&D nhưng chỉ có T mà không D!
2. Tại sao phải Developing People? Khác gì so với training? Ai cần được develop?
3. Hoạch định kế thừa – sự sống còn của tổ chức.
4. Để trở thành một T&D Manager giỏi.

Học phí: (chi phí thuê địa điểm, teabreak & quà tặng giảng viên) 300k/người – thu tại bàn đón tiếp
Link đăng ký: http://bit.ly/DevelopingPeople

 Liên hệ: Ms. Ánh Nguyệt (1985)
0934350600
anhnguyet.ql@gmail.com
Skype: anhnguyet_hro

[CNS53] Khu rừng kỳ diệu, Evelyn Sasamoto

Khu rừng kỳ diệu, Evelyn Sasamoto

Một câu chuyện cổ tích, nhưng lại không phải cổ tích

Cuốn sách được anh trai Lại Thăng tặng trong một “hiệu sách” đầy những điều tích cực – InnerSpace vào một ngày đầu xuân, khi hai anh em cùng ghé qua đó để chọn những món đồ đáng yêu dành để mừng tuổi đầu năm cho những người đáng mến J Cuốn sách thuộc bộ sách Mặt trời nhỏ xinh, dành cho các bạn nhỏ cấp 1 thì phải

Phần này thì dành cho những người muốn “giải cứu thế giới” theo cách của mình J

Cuốn sách hơn 200 trang, nhưng chữ to, nhiều tranh minh họa, nên mình đọc trong một buổi chiều là xong

Và chụp ảnh sách thì rất đẹp 😛

Nội dung của cuốn sách kể về hành trình giải cứu khu rừng của hai chị em sống ở thành phố, khi về quê với ông bà, vào khu rừng mà trong trí nhớ của người chị thì đó là một nơi mát lành đầy muông thú, nhưng thực tế thì khu rừng đang bị tàn phá 0 như rất nhiều khu rừng khác hiện nay, vẫn đang diễn ra. Và hai chị em đã làm gì? Họ như được tiếp thêm sức mạnh từ chính khu rừng bởi những suy nghĩ tốt đẹp của họ, họ muốn khu rừng được hồi sinh như trong trí nhớ của họ, và họ bắt tay vào làm việc đó, từ những việc nhỏ nhất như nhặt rác, và họ làm hàng ngày, cần mẫn, dù trời nắng hay mưa (đúng như bản tính mà ta vẫn hiểu về người Nhật), và rồi, những hành động nhỏ và đều đặn đó của 2 chị em được ông bà ủng hộ, được các bạn trong làng ủng hộ, rồi được toàn thể người dân làng ủng hộ … nhờ vào việc họ đã lắng nghe lời thì thầm của thiên nhiên, của Đất – Lửa – Thủy – Gió – Không Gian, những lời chỉ dẫn đó giúp họ có sức mạnh để kết nối, để làm những điều tốt đẹp, để làm cho khu rừng hồi sinh, để muông thú trở lại và để cứu rỗi những rủi ro đến với chính những người đang ngày ngày phá rừng. Câu chuyện rất đáng yêu, từ ngôn từ đến những hành động nhỏ, đáng yêu từ việc tưởng tượng ra những lời khuyên của 5 vị thần với những đứa trẻ, để truyền đi thông điệp: mỗi hành động nhỏ đều có thể gom góp thành những điều kỳ diệu. Và khu rừng kỳ diệu đã hồi sinh từ những hành động nhỏ, khởi nguồn từ những con người nhỏ bé, nhưng trong sáng và đầy quyết tâm.

Để thấy rằng, dù bạn có nghĩ mình nhỏ bé thế nào, dù việc bạn muốn làm có lớn lao ra sao, thì nếu bạn làm từng việc nhỏ, hàng ngày kiên trì, với một quyết tâm và nhiệt huyết, bạn sẽ được nhận những “trái ngọt” hạnh phúc, những năng lượng tích cực, những tình bạn tốt đẹp…

Đọc sách để thấy cuộc đời này đáng yêu biết bao!
Cảm ơn đời mỗi sớm mai thức dậy, ta có thêm một ngày nữa để yêu thương, yêu thương một ngày mới để làm những điều yêu thương ^^

Trích một số đoạn mình thích từ sách

Lời khuyên từ thần Đất: Con cứ tập trung vào những điều con có thể làm. Ý thức và nỗ lực của con sẽ giúp thay đổi những người khác. Và sau đó, hãy thử làm như ta. Liên tục trao đi mà không mong hờ nhận lại bất cứ điều gì. Cái đó gọi là ban tặng, bằng lòng vị tha. Ta dân hiến bản thân cho sự lớn mạnh của hoa trái, rau quả, ngũ cốc, bụi rậm, cây cối và mọi thần dân của vương quốc thực vật, chẳng bao giờ đòi hỏi đáp trả điều gì. Để trở thành người bạn tin cậy của ta, con cũng cần phải trở thành một người trao tặng vô tư như vậy – cho đi một cách vô vị lợi từ trái tim mà chẳng bị ràng buộc bởi điều kiện nào.

 

Lời khuyên từ thần Mặt trời: và luôn luôn hướng về mặt trời. Bằng cách như vậy con sẽ để cái bóng, những yếu kém của mình đằng sau, đồng thời trở nên cao thượng và tốt đẹp hơn. Những điểm yếu đó là sự giận dữ, cãi cọ, la mắng, bào chữa. Hãy để những suy nghĩ và hành động ấy tránh xa mình. Giống như ta, con có thể giúp những người khác khai mở những điều tốt đẹp của bản thân họ bằng cách luôn luôn lan tỏa sự tốt lành của mình ở mọi nơi và giúp những người khác thấy được vẻ đẹp của họ. Đấy là cách con cần chuyển hóa để trở thành người bạn đáng tin cậy của ta.

 

Lời khuyên của thần Nước: Ta đi qua mọi thứ một cách vui vẻ, theo con đường của mình, không ngừng chảy. Cái đó gọi là “trở nên uyển chuyển”.  Khi ta đổ mưa, ta tưới khắp mọi vật, mọi nơi, không phân biệt ai, chỗ nào, vật gì, không hề thiên vị. Hãy đối xử với mọi người mình gặp bằng tình yêu, sự công bằng và tính linh hoạt, uyển chuyển của mình. Đừng nghĩ rằng người này xấu, người kia tốt chỉ vì con thích hoặc không thích họ. Hãy để những lời chúc tốt lành của con tuôn chảy tới mọi người, mọi vật. Điều đó có nghĩa là chỉ nhận ra và nâng đỡ những mặt tốt đẹp, không nhìn vào hoặc than phiền về những lỗi lầm và yếu kém của người khác. Khi không nhìn vào những thiếu sót của người khác, trái tim của con sẽ trở thành một viên kim cương không tì vết. Bằng cách này, con sẽ chuyển hóa những người khác, giúp họ cảm nhận hạnh phúc, được tôn trọng, được cảm thông. Và con sẽ thành người bạn tin cậy của ta.

Lời khuyên của thần Gió: đúng vậy, con có thể cổ vũ họ và truyền cảm hứng cho họ bằng tấm gương và lòng nhiệt tình của mình. Có một việc con có thể làm. Đó là trồng nhiều cây cối, những bông hoa và cây cỏ sẽ nạp năng lượng cho ta. Ta luôn luôn nâng mọi thứ cao hơn bằng cách giữ mình nhẹ nhàng và không trở nên nặng nề. Tương tự, con nâng mọi người, mọi thứ lên cao hơn với lòng nhiệt tình và sự cổ vũ của mình. Đừng bao giờ hạ thấp ai hay cái gì với những lời chỉ trích, ghét bỏ hoặc cảm xúc khó chịu. Hãy giữ mình nhẹ nhàng khi làm những điều này, đơn giản, trung thực giống như ta và các con sẽ trở thành người bạn tốt của ta.

Lời khuyên của thần Không gian: … nhưng con sẽ tìm ra cách sau khi thay đổi bản thân mình. Con sẽ trải nghiệm thấy rằng, bất kể suy nghĩ là gì, năng lượng của suy nghĩ luôn luôn quay lại người phát ra nó. Vậy nên con hãy ngừng những lời khó nghe, dễ gây tổn thương qua điện thoại, email và internet. Chỉ gửi đi những suy nghĩ, lời nói dễ thương, hòa đồng, yêu thương, bình an để mọi người và mọi vật, trong đó có cả mình, được hưởng lợi ích. Những suy nghĩ như vậy không chỉ vô hại mà còn mang lại những ích lợi vô hạn cho tất cả mọi người. Hãy biết rằng ta là tiềm năng vô tận, vĩnh cửu. Ta là vô cùng, không giới hạn. Để trở thành người bạn đáng tin cậy của ta, con người cần nhận ra và trải nghiệm vẻ đẹp nội tâm của mình – cái tôi thật sự của mình – và hiểu rằng con người cũng vô tận và có tiềm năng vô biên.

 

Đó, những lời viết cho trẻ thơ luôn dễ hiểu, mà sâu sắc đến lạ lùng, chỉ cần làm được như lời khuyên của 5 vị thần trên chắc mình cũng thành tiên rồi :P. Cố gắng sống một cuộc sống được thỉnh thoảng là bạn với các vị thần, và đọc xong cuốn sách, ước mình bé lại, để giảm đi những đố kỵ, khó chịu, cáu giận hay những suy nghĩ chưa tốt về người khác, và đôi khi là về cả chính mình.

Cuốn sách thật diệu kỳ!

 

5 bước cơ bản hình thành nên một chương trình đào tạo hiệu quả trong doanh nghiệp

Chào buổi sáng thứ bẩy đẹp trời tại Thái Bình

Mình đang ngồi trong một lớp học về kỹ năng tuyển dụng cho các bạn phòng nhân sự của một nhà máy may, đứng lớp là hai tiền bối đầy mình kinh nghiệm và ngập tràn nhiệt huyết. Chắc chắn lớp học  ngày hôm nay sẽ rất vui và hiệu quả.

Image may contain: 5 people, including Phạm Hải, Hoa Oai Huong and Dương Linh, people smiling

Đang ngồi giữa những âm thanh thảo luận nhóm sôi nổi, mình nghe 1 cuộc điện thoại từ một hậu bối hỏi về quy trình xây dựng chương trình đào tạo đội ngũ kế cận của doanh nghiệp

Mình viết lại đây, chia sẻ lại cho mọi người:

Để có được một chương trình đào tạo phù hợp, dù là ở bất cứ vị trí nào, bạn cũng nên làm các bước sau:

Bước 1: Xác định tiêu chuẩn/Yêu cầu về KSAO của vị trí (Knowledge, Skills, Attitude, Others) nói nôm na là tìm thước đo

Nếu chuẩn chỉnh thì bạn lấy từ frame khung năng lực của công ty, trong khung năng lực đó sẽ có khung năng lực của từng vị trí. Đó chính là tiêu chuẩn

Còn nếu công ty chưa làm từ điển năng lực, chưa có khung năng lực thì cách làm rất đơn giản là bạn đi hỏi chính những người đã ở vị trí đó, những người là sếp/là nhân viên của vị trí đó để hỏi xem để làm được vị trí đó thì cần những KSAO cụ thể nào

Sau khi hỏi xong, bạn sẽ ra một list các danh sách KSAO của vị trí theo quan điểm và kinh nghiệm của những người liên quan, bạn chuẩn hóa lại, và có thể hỏi tham vấn/so sánh với các vị trí tương tự ở các công ty cùng ngành hoặc các vị trí cùng level trên thị trường => bạn ra được 1 bản KSAO tạm gọi là ok cho vị trí đó (có thể gửi confirm lại với những người bạn đã phỏng vấn)

Cùng đưa ra tất cả các vị trí để xác định các KSAO chung của đội ngũ quản lý, những KSAO đặc thù của từng vị trí sẽ được liệt kê riêng

Bước 2: Tìm khoảng trống của người kế cận so với  vị trí, bao gồm KSAO chung và KSAO đặc thù

Cách thức tiến hành: Phỏng vấn 360 dựa trên các KSAO – có thể dùng bảng trên google form

Sau khi có kết quả, bạn sẽ thấy các khoảng trống về KSAO của ứng viên cho vị trí so với tiêu chuẩn

Đó chính là căn cứ lên kế hoạch/chương trình đào tạo

Bước 3: Lên kế hoạch/Chương trình đào tạo

Bước này rất thú vị

Cách làm nhanh là lấy KSAO chung, tìm khoảng trống chung của các ứng viên tiềm năng và lên chương trình đào tạo chung.

Còn nếu làm HR đến level cao nhất hiện nay là quan tâm đến từng cá nhân thì mình sẽ ra được kế hoạch riêng cho từng cá nhân có sự thống nhất với cá nhân đó và sếp của cá nhân đó (hiện tại gọi là IDP – Individual Development Plan).

Trong chương trình đào tạo này cũng có nhiều thứ rất thú vị

Có những môn sẽ học chung vì theo KSAO chung, và có những môn phải học riêng theo KSAO đặc thù

Cách thức học có thể là đào tạo inhouse, bên ngoài, tự học, on-job-training …

Người dạy học cũng không kém phần quan trọng, giảng viên nội bộ, giảng viên bên ngoài, học qua các dự án cần phối hợp …

Và cần có lộ trình học tập trong thời gian nhất định

Khi bạn thảo luận và thống nhất được IDP với từng cá nhân, bạn sẽ rất rõ mục tiêu của cá nhân đó, và sẽ hiểu rõ hơn những lý do của từng cá nhân khi họ học. Với các cá nhân, họ cũng hiểu rõ hơn bản thân mình, và chủ động hơn trong quá trình học tập.

Bước 4: Triển khai đào tạo

Trong chương trình đào tạo tại doanh nghiệp, để hiệu quả tốt, theo kinh nghiệm triển khai mình thấy, nên có các bài kiểm tra, check, các kế hoạch hành động, các bá cáo review, các báo cáo kết quả … rất quan trọng. Vì thói quen học tập của người Việt là cứ có kiểm tra mới học hành nghiêm túc.

Và nên có một cuộc thi đua trong quá trình học tập, nên có những bảo vệ tốt nghiệp, nên có những khen thưởng kịp thời …

Những thứ nhỏ xinh làm cho lớp học hấp dẫn hơn thì việc để tâm vào các triển khai và hiểu sở thích cũng như khơi gợi được học viên dám thể hiện bản thân và chủ động khai thác thông tin từ giảng viên, chủ động đưa ra vấn đề của bản thân để cả lớp cùng giải đáp rất quan trọng – hãy là những người triển khai đào tạo có tâm 😛

Bước 5: follow up và đánh giá hiệu quả đào tạo

Có thể định kỳ 6 tháng hoặc 1 năm sau chương trình đào tạo bạn lại thực hiện khảo sát 360 để xem khoảng trống khi trước có được rút ngắn không

Bạn cũng có thể tham khảo các thành tích, so sánh chức danh, …

Các đối tượng khác cũng theo trình tự như vậy, để hiệu quả đào tạo phát huy hết tác dụng thì việc kiểm tra thường xuyên và followup rất quan trọng

Những công cụ chi tiết để thực hiện các bạn có thể tự tìm hiểu thêm, hoặc chúng ta cùng giao lưu để chia sẻ ^^

[CNS52] Định vị cá nhân, Hubert K. Rampersad

Cảm nhận sách Định vị cá nhân, Hubert K. Rampersad

Cuốn sách này đọc dai dẳng từ năm nào ấy, ít cũng phải 3 năm rồi – vì sách khá academic, lại không có bản sách giấy, mình phải đọc trên điện thoại qua Alezaa, nhiều bảng biểu màn hình điện thoại không thể hiện thị hết được, cũng nhiều lần hỏi Alphabooks về việc tái bản cuốn này, nhưng các bạn ấy trả lời là không mua tiếp được bản quyền nữa.

Đợt này đang phải ngồi review lại năm 2017 đã làm được gì, năm 2018 nên làm gì, nên lại lôi những chương cuối của cuốn sách ra đọc nốt, khi đọc xong sách, định viết cảm nhận thì lại thấy 1 link đọc sách online trên web http://sachvui.com/doc-online/bib/i/?book=2016/Sachvui.Com-dinh-vi-ca-nhan-hubert-k-rampersad.epub vậy đó – các bạn nghía qua thì sẽ thấy sách toàn số liệu, bảng biểu … nhưng thật ra nó rất hữu ích cho mỗi cá nhân, tự lập kế hoạch của mình tương thích với kế hoạch phát triển của nhóm mà mình đang góp mặt, hoặc xa hơn là của cả công ty/tổ chức mà bạn đang là thành viên.

Với sự hướng dẫn khá chi tiết và tỷ mỷ của tác giả, có điều ví dụ thì đều lấy ở nước Mỹ xa xôi nên cũng hơi khó nhập tâm, tuy nhiên, nếu rèn cho mình thói quen viết mục tiêu và kế hoạch thì bạn cũng thấy nó khá dễ hiểu. Còn một rào cản nữa khi đọc cuốn sách đó là văn phong của người dịch, có lẽ là chưa được Việt hóa lắm, đôi chỗ còn hơi “cứng”, nhưng mà thôi, có sách mà đọc là được rồi – mình nghĩ mình sẽ dịch 1 cuốn sách nào đó trong năm tới 😛 – chắc phải đưa vào kế hoạch, để khi nào thực hiện được thì thực hiện.

Định vị cá nhân, cuốn sách không chỉ cung cấp công cụ cho cá nhân có thể thiết lập mục tiêu, kế hoạch mà còn giúp nhà quản lý nắm được công cụ này, ứng dụng vào bản thân, hướng dẫn lại cho cấp dưới để đạt hiệu quả của nhóm/của công ty. Mình thấy quản lý người Việt chắc ít ai có đủ kiên nhẫn để cùng đồng hành phát triển với nhân viên, đa phần là để nhân viên tự bơi, mình tự phát triển, và rồi khi ngoảnh mặt lại nhìn nhân viên thì lại bảo nhân viên “ngu”, sao có mỗi việc đó cũng không làm được … rất nhiều; nếu thử đặt lại một câu hỏi là nhà quản lý đã thật sự dành thời gian để huấn luyện, phát triển hay định hướng cho nhân viên của mình chưa? Thì chắc là hiếm nhà quản lý nào đưa ra câu trả lời khẳng định. Chúng ta đều phải tự lo cho bản thân mình, điều đó đúng, nhưng trách nhiệm của một người quản lý có 1 vai trò quan trọng đó là phát triển đội ngũ của mình, vậy bạn đã làm gì để phát triển đội ngũ? Cuốn sách sẽ cung cấp cho bạn một công cụ khá hữu ích để bạn thực hiện điều này hiệu quả.

Định vị cá nhân, thật ra tên tiếng Anh là Personal Balanced Scorecard – nghe có vẻ giống BSC của doanh nghiệp (4 khía cạnh của BSC là Tài chính – Khách hàng – Học hỏi & Phát triển – Quy trình) nhỉ – đúng vậy nó chính là bản thu nhỏ của Thẻ điểm cân bằng doanh nghiệp, nó là PBSC – thẻ điểm cân bằng cá nhân. Tác giả chi thành 4 yếu tố: Nội tại, Khách quan; Học hỏi & Phát triển; Tài chính.

Mình thích cuốn sách này cũng vì tư duy của tác giả, việc quản trị bản thân mình cũng giống như quản trị một doanh nghiệp/tổ chức, nếu bạn quản trị được bản thân mình tốt, thì bạn sẽ quản trị được tổ chức/doanh nghiệp tốt, vì cơ bản nó là như nhau. Nếu bạn quản trị tài chính cá nhân tốt thì sẽ quản trị tài chính doanh nghiệp tốt, cá nhân bạn cũng có những khoản thu – chi, doanh nghiệp cũng có những khoản thu – chi, cá nhân bạn cũng phải học hỏi & phát triển thì doanh nghiệp cũng vậy; cá nhân bạn có các yếu tố nội tại cần phải làm rõ thì doanh nghiệp cũng có các quy trình phải xây dựng; cá nhân bạn có các yếu tố khách quan cần được lên kế hoạch thì tổ chức cũng có khách hàng – một sự tương đồng về tư duy.

Chưa kể tác giả cũng hướng dẫn bạn xác định được hoài bão cá nhân, sứ mệnh, tầm nhìn, các giá trị mà bạn hướng tới thông qua các bài tập thở giữ yên lặng, suy nghĩ để trả lời các câu hỏi lớn của bạn … cũng như doanh nghiệp phải có sứ mệnh, tầm nhìn, giá trị cốt lõi … những thứ phải được xác định thông qua rất nhiều cái đầu của BOM, của những người gắn bó lâu dài với doanh nghiệp, của những bằng chứng doanh nghiệp đã ghi dấu …

Công thức cần nhớ của cuốn sách

Thẻ điểm cân bằng cá nhân (PBSC) = Sứ mện cá nhân  + Tầm nhìn cá nhân + Các vai trò chính + Những yếu tố quan trọng dẫn đến thành công + Các mục tiêu + Các tiêu chuẩn đánh giá hiệu quả + Các kết quả hướng đến + Những hành động tự hoàn thiện (được chia thành 4 yếu tố: Nội tại; Khách quan; Kiến thức và viêc học tập ; Tài chính)

Cuốn sách hơi dài, cần kiên nhẫn để đọc – đọc xong sẽ thấy nó rất đơn giản 😛
Trong cuốn sách có rất nhiều nghiên cứu mà các nhà quản lý nên lưu tâm ví dụ như tỷ lệ nhân viên không hài lòng về sếp, hoặc tỷ lệ nhân viên có cảm xúc tiêu cực tại nơi làm việc, chi phí doanh nghiệp phải chịu khi để nhân viên rơi vào trạng thái stress hoặc để nhân viên nghỉ việc sớm …, cũng có rất nhiều câu nói của những nhà lãnh đạo về việc xây dựng một môi trường làm việc hạnh phúc thật sự về mặt tinh thần cho mỗi thành viên của nó.

Một vài câu mình thích

Charles Handy nói: Những công ty tồn tại lâu nhất chính là những công ty biết cống hiến những gì độc đáo cho thế giới không chỉ bằng sự tăng trưởng hay tiền bạc, mà còn thể hiện qua chất lượng vượt trội, sự tôn trọng con người và khả năng đem hạnh phúc đến cho mọi người – những điều thuộc về tinh thần”

Thẻ điểm cân bằng cá nhân đem đến một cách học hỏi đích thực. Theo Peter Senge (ông này viết cuốn Nguyên lý thứ Năm – về xây dựng văn hóa học tập của tổ chức): “Việc học hỏi thực sự đem đến cảm nhận về giá trị của cuộc sống và có tác dụng tái tạo  bản thân. Thông qua việc học, chúng ta có thể làm được những điều mà trươc đây chưa từng làm được và nhận thức lại thế giới cùng những mối quan hệ của nó. Qua đó, chúng ta cũng có thể mở rộng năng lực sáng tạo và trở thành một phần của quá trình tái tạo cuộc sống. Sâu thẳm trong mỗi chúng ta đều có niềm khát khao học hỏi như thế.”

Theo Gary Jacobs:”Chỉ khi cảm thấy tự do, con người mới tự giác chấp hành kỷ luật và chỉ có kỷ luật tự giác mới giúp trưởng thành nhân cách thật sự … Một người được tự do trong một lĩnh vực mới sẽ thấy như được khích lệ để mở rộng sang những lĩnh vực khác. Sự tự do còn bao hàm cả trách nhiệm. Nếu có tự do thì người ta sẽ có ý thức và khả năng gách vác trách nhiệm cao hơn”

Akio Morita: Về dài hạn, việc kinh doanh và tương lai của nó nằm trong tay những người bạn thuê. Nói một cách nghiêm túc hơn, số phận của việc kinh doanh của bạn thật sự nằm trong tay những nhân viên trẻ nhất.

Đức Phật: Công việc của con người là khám phá ra thế giới của mình và sau đó cống hiến hết mình cho nó.

Khi bạn không thể quyết định chọn hành động nào trong hai hành động hoàn toàn cân bằng – hãy chọn cái dũng cảm ơn – W. J. Slim

Einstein: Giáo dục là những gì còn lại sau khi một người quên đi những gì đã học ở trường.

Niềm tin là chất kết dính mọi mối quan hệ với nhau – kể cả quan hệ giữa người lãnh đạo và nhân viên. Niềm tin được dựa trên sự toàn vẹn cá nhân. Brian Tracy

Sống là lựa chọn. Nhưng để lựa chọn đúng bạn phải biết mình là ai và mình ủng hộ điều gì, mình muốn đi đâu và tại sao mình muốn đến đó. Kofi Anna, tổng thư ký Liên hợp quốc

Tuổi trẻ không phải là một khoảng thời gian trong cuộc sống; nó là một trạng thái tinh thần. Con người chỉ già đi khi đã rời bỏ những lý tưởng của mình và khi không ý thức được về tuổi trẻ. Năm tháng đẻ lại những nếp nhăn trên khuôn mặt nhưng nếu từ bỏ thì sự nhiệt thành sẽ để lại nếp nhăn trong tâm hồn … Con người già đi cùng với sự lớn lên của nỗi ngờ vực, sợ hãi và tuyệt vọng. Cách để giữ mình trẻ trung là hãy giữ cho niềm tinh của mình trẻ mãi. Hãy giữ sự tự tin của mình trẻ mãi. Giữ cho hy vọng của mình trẻ mãi. L.F. Phelan

Một cuốn sách nên đọc, và nên đọc đi đọc lại.

Ánh Nguyệt, 10/2/2018