Bài tập 4 phút cho dân văn phòng bận rộn

Excercise just 4 minutes ( Office Exercises) – Bài tập 4 phút dành cho dân văn phòng bận rộn :) 

Bạn đừng coi thường những bệnh như mỏi cổ, mỏi lưng, … của dân văn phòng nhé ^^
Chưa kể những bệnh về tay và mắt nữa 

Hãy tự bảo vệ mình trước <3

Search từ khóa Office Exercises sẽ có rất nhiều slide dạng này 

http://www.forbes.com/pictures/efkk45efdje/tricep-desk-dips-2/

Bài tập cho mắt 

 

Phim hay

Những bộ phim mình đã xem (chắc phải có loạt bài cảm nhận phim mất :D)

1. Nhà tù Shawshank (The Shawshank Redemption)

Đây là 1 bộ phim rất hay, xem xong phim này rồi thì xem phim nào cũng thấy bình thường – tự do là ở đó

2. Life is Beautiful (1997) (tựa Việt: Cuộc sống tươi đẹp)

Là bộ phim về chiến tranh Phát xít Đức, một gia đình Ý đang sống rất hạnh phúc thì chiến tranh đến, và trong khi ngồi tù thì người cha vẫn luôn đem đến cho con trai mình những lý giải tốt đẹp về cuộc sống, cậu bé cuối cùng cũng được giải phóng, tuy nhiên rất tiếc vì cha cậu không thể đồng hành tiếp cùng cậu, một cái kết không có hậu nhưng cả bộ phim thì thật nhân văn.

3. It’s a Wonderful Life (1946)

Là một bộ phim rất tuyệt về một người muốn hiểu thế nào là sự tồn tại của mình trong tổng hoà các mối quan hệ mà mình có :)

4. The Pursuit of Happyness (2006) (tựa Việt: Mưu cầu hạnh phúc)

Bộ phim về một người đã rất cố gắng để đạt được mục tiêu của mình khi anh ta rơi vào tình cảnh vợ bỏ, hàng không bán được … bộ phim rất thích hợp cho dân kinh doanh xem.

5. The Sound of Music (1965) (tựa Việt: Giai điệu âm nhạc)

Phim rất tình cảm, tình yêu đến tự nhiên, và bạn sẽ nhận ra nó

6. Up (2009) (tựa Việt: Vút bay)

Một bộ phim romantic và amazing

7. Ba chàng ngốc: rất thú vị về các loại trí thông minh

8. Cậu bé đặc biệt: đây cũng là một bộ phim hay về cách bạn nuôi dạy những đứa trẻ khác nhau thì bạn cần có thái độ khác nhau.

9. Titanic: ấn tượng nhất với mình là khi tàu chìm mà dàn nhạc vẫn chơi hết mình vì sự nghiệp của họ

10. … danh sách còn tiếp tục

[CNS40] – Tôi nói gì khi nói về chạy bộ, Haruki Murakami

Mùa hè, cái nắng gay gắt như thế này, nếu bạn có thể đứng yên mà không phàn nàn về cái nóng cũng đã là cả một sự đấu tranh nội tâm rồi, vậy mà Haruki Murakami – tác gia đương đại nổi tiếng của Nhật Bản với những cái tên rất quen thuộc với người đọc VIệt Nam như Rừng Na Uy, Biên niên ký chim vặn dây cót, 1Q84…. – có thể chạy được 26 dặm tương đương với 42km từ thành Athens đến cánh đồng Marathon (hướng ngược lại so với câu chuyện truyền thuyết về cuộc đua Marathon). Đó là mùa hè năm 1983, lần đầu tiên ông ấy chạy bộ một khoảng cách dài như vậy – hồi đó ông ấy 33 tuổi, và từ đó đến khi viết và xuất bản cuốn sách (2005 – 2007) là quãng thời gian hơn 20 năm ông ấy vẫn duy trì chạy bộ 1h/ngày, mỗi năm tham gia ít nhất 1 cuộc đua Marathon trên thế giới và cuộc đua dài nhất ông ấy tham gia là cuộc đua tại Saroma Hokaido với quãng đường 100km – người ta gọi là siêu Marathon (có thể tìm hiểu thêm tại link http://en.wikipedia.org/wiki/Lake_Saroma_Ultramarathon)

Ai mà biết được con người có thể làm được gì nhỉ? 
Đọc qua vài trang web thì thấy chạy Marathon xong sẽ giúp bạn có trí nhớ tốt hơn… nhưng câu chuyện của Murakami thì khác, ông chạy bộ để viết được những cuốn tiểu thuyết mà chỉ sau 1 tháng xuất bản ở Nhật thì nó có mặt ở khắp thế giới bằng rất nhiều loại ngôn ngữ khác nhau. 
Có 1 đoạn trong cuốn “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” của Haruki mà mình rất thích, xin trích đoạn ở đây
“…Nhưng, thật lòng mà nói, nếu tôi muốn viết một tác phẩm tầm cỡ thì tăng cường sức mạnh và sức chịu đựng của mình là một điều bắt buộc, và tôi tin đây là cái gì đó đáng làm, hay ít ra thì làm thế cũng tốt hơn nhiều so với không làm gì cả. Đây là một ý kiến cũ rích, nhưng như người ta nói: nếu có gì đó đáng làm thì nó đáng để ta cố gắng hết sức – hay trong một số trường hợp là vượt quá cả sự cố gắng hết sức của ta. 
Để đối phó với một cái gì không lành mạnh, một người cần phải càng lành mạnh càng tốt. Đó là phương châm của tôi. Nói cách khác, một tâm hồn không lành mạnh đòi hỏi một thân thể khoẻ mạnh.”
Tôi đọc “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” sau khi tự mình trải nghiệm việc chạy => đi bộ quanh Hồ Tây vào một buổi sáng chủ nhật cuối tháng tư, quãng đường tôi đi bộ đó chỉ có 17km thôi, thậm chí còn chưa đến, mà tôi phải mất hơn 3 tiếng, nhưng cũng đủ thấy việc đó là việc mình có thể làm được, cũng như leo Fan mà chả tập tành gì vậy :P, chỉ cần có một tâm thế thoải mái và ý nghĩ rằng mình sẽ làm được điều đó, không phụ thuộc vào khoảng thời gian cố định, thì cuối cùng bạn sẽ đạt được cái bạn muốn, đó là kinh nghiệm của tôi :)

chan

“Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” cũng là cuốn sách duy nhất tôi đọc của Haruki Marakami đến thời điểm hiện tại, tôi nghĩ đọc xong cuốn này tôi có thể hiểu tại sao ông ấy là tác gia nổi tiếng thế giới bây giờ mà chẳng cần đọc thêm những cuốn sách dày cộp kia (nhà tôi có tất cả các sách mà Nhã Nam dịch từ Nhật vì đó là sở thích của em gái tôi), nên thỉnh thoảng chán những dòng sách mà tôi hay đọc, tôi lại xuống cái giá sách đó nhặt tạm 1 cuốn để đọc cho thay đổi không khí. Và điều đó lý giải vì sao sau khi đi “chạy bộ quanh hồ Tây” về tôi lại vớ cuốn sách này để đọc – thật ra nó cũng là “Luật hấp dẫn” mà thôi!
Đọc xong “Tôi nói gì khi nói về chạy bộ” tôi thấy mình học được nhiều điều từ con người này, học được sự kiên trì của ông khi theo đuổi 1 thứ chẳng liên quan đến một thứ khác cũng trong chính con người ông – tưởng là không liên quan mà lại rất liên quan. Nó giúp tôi nhìn lại bản thân mình, cũng như việc hàng ngày tôi vẫn thích chụp hoa cỏ chó mèo – những thứ mà tôi nuôi trồng và post lên trang fb của mình, nhiều người không thích thì vào để lại lời nhắn thể hiện ý đó, nhưng những người thích lại nói trực tiếp với tôi những câu đại loại như “à, con mèo nhà chị trông xinh nhỉ, mỗi lần em buồn em lại mở ảnh của chị ra xem”, “nhà em có nhiều loại hoa thế”, “sáng nào em cũng post hoa lên như vậy anh thấy rất thú vị”…. đại loại cứ nghe như thế thôi – tôi không phải post cho ai phản hồi, đơn giản tôi post cho cái sự muốn của chính bản thân tôi. Cũng giống như việc tôi viết cảm nhận sách, chẳng phải để cho ai đọc cả, viết blog cũng vậy, tôi chẳng cần ai đọc, vì mục tiêu của tôi là để thoả mãn cái sự muốn sắp xếp các con chữ lại với nhau, giúp não tôi nhớ 1 vài thứ tốt hơn, và cũng giúp tôi tra cứu lại những thứ tôi đã được nghe, được học khi cần thiết – tôi vốn là một đứa có trí nhớ không tốt, tôi không giỏi nhớ tên người khác và tôi cũng không có ý định cải thiện nó, tôi thật bướng bỉnh, và tôi biết mình như vậy!
Vậy đó, cuốn sách này rất muốn một người anh của tôi đọc được, dù mỗi ngày anh ấy chỉ chạy có 2-3km gì đó thôi, nhưng tôi muốn anh ấy duy trì được việc đó thường xuyên, nó sẽ là một thói quen giúp anh rất nhiều trong cuộc sống!
Còn tôi, tôi có thói quen riêng của mình, và tất nhiên là không phải chạy bộ :)
Để làm được 1 điều gì đó khác biệt, bạn hãy chọn cho mình 1 thói quen nhẹ nhàng có thể thực hiện được hàng ngày, và duy trì nó suốt cuộc đời, ngày này qua ngày khác, dù trời nắng hay mưa, dù bạn có bận việc nọ hay việc kia và dù bạn ở bất cứ độ tuổi nào … – đó là điều tôi học được qua cuốn sách!

Previous Older Entries

Một ngôi nhà tại Trà Vinh

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 742 other followers

%d bloggers like this: