[CNS37] – Hai Số Phận, Jeffrey Archer

Hai Số Phận – Jeffrey Archer

Vác “Hai Số Phận” của Jeffrey Archer trong một lần đi vác cuốn “Suối nguồn” để tặng cho một cậu bạn cách đây 3 tháng, và đến tận những ngày nghỉ Tết thư thả mình mới đọc mỗi ngày khoảng 100 trang.

Một câu chuyện đầy cuốn hút về cuộc đời của 2 người đàn ông – mà nếu giả sử tác giả mà chuyển thành 2 người đàn bà thì chẳng biết truyện có được dịch sang tiếng Việt không nhỉ (hơi bị ảnh hưởng bởi tư tưởng của “Dấn thân” :P)

Cuốn tiểu thuyết “Hai số phận” mô tả về cuộc đời của 2 con người từ khi sinh ra đến khi qua đời J

Họ khác nhau từ khi sinh ra, một người được sinh ra cạnh bờ suối và mẹ của cậu đã qua đời ngay sau khi cố gắng tự mình sinh ra cậu, người còn lại thì được cả bà nội và bà ngoại cùng bố mẹ chào đón từng giây phút; một người thì phải chịu cảnh chia ăn từng ngày từ những giọt sữa của mẹ nuôi, đến việc phải ở trong hầm tối 4 năm liền ngay trong chính tòa lâu đài của mình bởi chiến tranh, phải chứng kiến cái chết thương tâm của những người thân yêu từ khi còn rất nhỏ, phải chịu cảnh tù đày gian khổ cận kề cái chết trong từng gang tấc khi chỉ là một cậu bé 12 tuổi, người còn lại thì sống trong nhung lụa chẳng phải lo nghĩ gì chỉ đến khi cha ruột cậu mất trong vụ đắm tàu Titanic.

Họ lại giống nhau bởi ý chí và lòng tự tôn của dòng họ mà họ mang trong mình. Một người là con của nam tước thuộc một vùng ở Ba Lan, người còn lại là con của một chủ ngân hàng. Cả hai người đều lấy những truyền thống của gia đình để làm nền tảng cho những cố gắng trong suốt cuộc đời của họ.

Họ giống nhau bởi sự vươn lên đầy chính trực trong công việc của mỗi người.

Họ giống nhau bởi sự giáo dục rất cẩn thận và chu đáo của gia đình ngay từ khi còn nhỏ.

“Hai số phận” cho ta thấy cuộc đời có vẻ dài đấy, những cũng ngắn ngủi lắm.

“Hai số phận” cho ta thấy những người giàu thì giàu thật đấy, nhưng họ cũng chẳng có nhiều giấc ngủ ngon hơn những người bình thường đâu J

“Hai số phận” cho ta thấy những người giàu còn rất dễ dàng mất toàn bộ tài sản cũng như danh tiếng của họ chỉ vì những quyết định đầy mạo hiểm – nhưng cuối cùng, thế giới có ai thèm quan tâm đến những điều đó về sau nữa J

“Hai số phận” cho ta thấy những người giàu làm việc không phải vì tiền, mà vì những thứ khác như lòng tự tôn, truyền thống gia đình, danh dự của bản thân … và rồi họ cứ làm vì tham việc, vì tiếc công mình đã bỏ ra khi đạt được cái thành quả đó, họ lại muốn kiểm soát mọi vấn đề mà rất khó buông bỏ – ờ thì cuộc đời của một con người có cần phải như vậy không?

“Hai số phận” cho ta thấy người giàu cũng sẵn sàng từ bỏ vị trí của mình để tham gia chiến tranh, chịu sự khổ cực của chiến tranh để chứng tỏ rằng mình căm thù kẻ địch như thế nào.

“Hai số phận” cho ta thấy cái TÔI cá nhân chẳng cần thiết trong cuộc đời, vì nó là rào cản giữa bản thân ta và hạnh phúc, bình an.

“Hai số phận” cho ta thấy cách người ta kinh doanh một ngân hàng, một khách sạn trong một xã hội tư bản như thế nào J, cách người ta giữ chữ tín với nhau, cách người ta giao tiếp và tìm hiểu thông tin về nhau…

“Hai số phận” cho ta thấy cuộc sống gia đình của những người giàu, những đứa con của nhà giàu mà vẫn học hành quá nghiêm túc và luôn muốn tự mình chứng tỏ năng lực bản thân vì danh tiếng của gia đình chứ không phải dựa vào danh tiếng của gia đình để mà tiêu xài và hưởng thụ như chúng ta vẫn thấy đâu đây trong xã hội hiện nay.

“Hai số phận” cho ta thấy tình yêu của phương tây cũng đầy sự chung thủy và thấu hiểu, sự cô đơn của con người thì ở đâu cũng như nhau, và không phải ai mong muốn hạnh phúc thì hạnh phúc cũng ở bên bạn J

“Hai số phận” cho ta thấy mình cần phải học hành nghiêm túc hơn, chu đáo hơn nữa :D – chẳng biết có làm được như vậy không, nhưng chắc mình sẽ không sống ngốc nghếch như hai ông già bướng bỉnh đó đâu ^^

“Hai số phận” như một ví dụ cho ta thấy về cuộc đời của một con người từ khi sinh ra đến khi chết đi có thể được sống trong những hoàn cảnh như thế nào, dù là khó khăn nhất hay là hào quang nhất, dù là cô đơn nhất hay là hạnh phúc nhất, và chẳng có gì là công bằng ở đây cả :D

Còn nhiều điều nữa trong 636 trang tiểu thuyết đầy hấp dẫn này, đọc mà cứ như đang xem một bộ phim với những tình tiết cuốn hút và có nhiều điều để học hỏi, từ cách nuôi dạy con cái, định hướng cuộc sống và tôn trọng quyền lựa chọn cũng như cách chúng ta học tập, nghiên cứu, cách chúng ta chơi với những người bạn và tin tưởng họ, cách chúng ta yêu một người và sống cùng người đó, cách chúng ta nhìn xã hội và phản ứng với những biến cố trong cuộc đời mình … một cuốn tiểu thuyết đáng đọc!

Và năm nay sẽ còn đọc được ít nhất 1 cuốn tiểu thuyết có số trang nhiều như thế nữa :P

Chào năm mới Ất Mùi 2015!

10974451_735387953243778_3319099020263173535_o

[HRD1] – Nên hay không tổ chức đào tạo nội bộ doanh nghiệp dịp cuối năm?

Sau việc rèn luyện thói quen “Mỗi tháng 1 cuốn sách” hơn 3 năm  nay đã đi vào ổn định, mình thấy nên chuyển sang 1 thói quen mới để tập trung hơn cho niềm yêu thích – đó là đào tạo phát triển bản thân, và đó là lý do khởi nguồn cho nhóm HRD in Vietnam - những con người cũng muốn chia sẻ về mảng đào tạo như mình cùng tập hợp và tự hứa với nhau sẽ rèn luyện được thói quen: mỗi tháng 1 bài viết về những suy nghĩ cá nhân của mình về công tác đào tạo nội  bộ trong doanh nghiệp, nhóm đã hình thành và vẫn tiếp tục chào đón những thành viên có cùng quan điểm cũng như sự quyết tâm rèn luyện

Đây là bài viết đầu tiên của mình, “khi bạn coi nó là vấn đề của bạn, bạn sẽ tập trung để tìm ra cách giải quyết nó” – 1 cách tư duy mình mới hiểu được ^^

Xuất phát từ việc tôi tổ chức vài khóa đào tạo cộng đồng xung quanh dịp lễ tết thì lớp học luôn rất vắng vẻ, và tinh thần của người học sau đó thường không tiếp nối luôn với những kiến thức vừa mới học được từ lớp. Lý do thì khá đơn giản: bận nhiều việc cuối năm!

Vậy thì việc tổ chức đào tạo nội bộ trong doanh nghiệp có nên tổ chức vào dịp cuối năm hay không?

Theo quan điểm của tôi là không nên!

(dù là tổ chức trong hay ngoài doanh nghiệp, dù là hình thức thuyết trình hay là teambuilding …)

Có 3 lý do mình thấy như sau:

Thứ nhất, do tinh thần hay còn gọi là tâm trí hay suy nghĩ của những người đi học lúc đó chỉ xoay quanh kỳ nghỉ này sẽ làm gì, đi đâu, với ai … chứ có mấy người trăn trở về việc mình sẽ áp dụng điều gì, cho việc nào và có sẵn sàng triển khai luôn từ những thứ học được từ khóa học này?

Thứ hai, do khóa học sau khi tổ chức là đến một kỳ nghỉ dài, mà như chúng ta đều biết, nếu học xong mà không áp dụng ngay dù chỉ bằng hình thức viết lại thì kiến thức học sau 1 tuần cũng rơi rụng gần hết.

Thứ ba, do người đi học không tập trung hoàn toàn vào nội dung đào tạo nên chất lượng của khóa học thời điểm cuối năm cũng sẽ không bằng được các thời điểm khác.

Và bạn có thể nghĩ đến nhiều lý do khác tôi ^^

Như vậy, việc tổ chức đào tạo vào dịp cuối năm vừa tốn chi phí, vừa không hiệu quả cho cả người học lẫn doanh nghiệp nên những người làm công tác đào tạo nên lưu ý đến việc này khi lập kế hoạch đào tạo của năm, lãnh đạo doanh nghiệp/tổ chức cũng nên lưu ý để phân bổ ngân sách vào thời điểm thích hợp.

Nhưng thực tế thì chắc cũng khá nhiều doanh nghiệp, và người làm đào tạo chưa để ý tới việc  này, cứ phải có vài bài học không hiệu quả về việc tổ chức đào tạo cuối năm rồi mới tự rút ra được kinh nghiệm?

Quan điểm của bạn như thế nào về việc này? Thời điểm nào là thời điểm vàng trong năm để tổ chức đào tạo nội bộ trong doanh nghiệp?

[CNS36] – Nếu biết trăm năm là hữu hạn, Phạm Lữ Ân

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” chỉ trong vòng 2 ngày, một cuốn sách với 40 câu chuyện ngắn cuốn hút về những triết lý sống giản đơn mà đôi khi ta bị những thứ khác cuốn đi mà quên mất rằng nó vẫn đang tồn tại. Những câu chuyện đơn giản nhưng lại có tác dụng “cảnh thức” những người đọc nó không nhiều thì ít :)

neu biet tram nam la huu han

Những câu trích dẫn trong mỗi câu chuyện cũng đều rất sắc, ví dụ như câu “Điều duy nhất giúp cái ác chiến thắng, đó là những người tốt không làm gì cả” – Edmond Burke

Đọc mỗi câu chuyện trong “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” của Phạm Lữ Ân ta như thấy chính mình trong đó, cũng có những lúc ta cảm thấy cô đơn, buồn – ừ thì những người khác cũng vậy – cô đơn hay  buồn cũng chỉ là một phần tất yếu của cuộc sống này cũng giống như niềm vui ấy, vậy thì tại sao không đón nhận người bạn này một cách bình thản và thoải mái như khi ta vui, các bạn ấy vốn là như nhau mà :v

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” ta thấy mình nên bắt đầu viết một cuốn sách, có thể bắt đầu bằng một câu “Tôi viết cuốn sách này là vì tác giả Phạm  Lữ Ân đã khuyên tôi như vậy…” và rồi cứ thế mà tiếp tục, bạn đâu cần phải xuất bản nó với những thủ tục lằng ngoằng hoặc phải chặt gỗ ở rừng để in sách, mà đơn giản là bạn chỉ xếp những con chữ trên bàn phím mà bạn vẫn sử dụng hàng ngày thành 1 cuốn sách của riêng bạn, ai cũng có những câu chuyện riêng mà nếu không viết ra thì chẳng ai biết cả, và thậm chí ngay chính bạn cũng sẽ quên nó mất thôi :) 

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy tình yêu là thứ sẽ đến tự nhiên, đúng lúc, đúng người ^^ “Như chờ tình đến rồi hãy yêu” – cứ như chờ đông qua rồi xuân sẽ tới ấy :) 

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng tình bạn có thể đến rồi đi, chẳng có gì phải luyến tiếc, khi hai người bạn không còn những mối quan tâm chung với nhau nữa. 

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng để hiểu và chăm sóc con cái của mình bố mẹ phải đọc rất nhiều loại sách từ ăn dặm kiểu Nhật, Pháp, … đến tâm lý tuổi teen thì ngược lại để hiểu tâm lý và chăm sóc bố mẹ mình bạn đã bao giờ tự nhận thức rằng mình cần phải đọc nhiều hơn để hiểu và chăm sóc bố mẹ mình? 

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng ngày tháng đó sẽ quay trở lại sau 1 năm, nên nếu ngày đó tháng đó của năm đó mà bạn chưa làm được điều đó thì có thể đợi đến ngày đó tháng đó của năm sau :) 

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng việc được tự mình làm những việc thuộc trách nhiệm của mình là điều hạnh phúc, khi có thể tự làm, thì hãy tận dụng lấy cơ hội đó – vì khi bạn làm việc đó bạn sẽ có những trải nghiệm rất khác. Ví dụ như việc trồng hoa vậy, nó khác với việc bạn chỉ mua 1 bó hoa về ngắm, nếu là hoa mình trồng thì chắc mình chẳng bao giờ bán các bạn ấy với giá mà các bác nông dân đang bán ngoài chợ :)

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng cảm xúc là hữu hạn, cũng như bốn mùa xuân hạ thu đông, thì cảm xúc cũng chỉ là hữu hạn từ cực dương của hạnh phúc, vui vẻ – qua điểm 0 – đến cực âm của buồn tủi đau khổ, nó là đồ thị hình sin lợn sóng trong suốt cuộc đời của bạn.

Đọc “Nếu biết trăm năm là hữu hạn” thấy rằng bạn cứ sống với những điều thật sự của cuộc sống thôi, đừng sống quá nhanh, quá vội, cũng đừng sống bởi mặt nạ của riêng mình

Dù sao thì cũng là muốn cuốn sách đáng đọc trong lúc cảm xúc đang ở điểm 0 ^^

Trao đổi với 2 tác giả của “Nếu biết Trăm năm là hữu hạn”

[Youtube=http://youtu.be/10WVUwEhT3M]

“Nếu biết trăm năm là hữu hạn, tại sao không sống thật sâu…”

Từ “sâu” ở đây là bạn cần phải hiểu bản thân mình thật sự muốn gì, mình là ai, mình sẽ làm gì, đừng làm theo những gì xã hội muốn ^^ – và để làm được điều đó thì chắc là nên dành thời gian tập thở hàng ngày ấy nhỉ 

Previous Older Entries

Một ngôi nhà tại Trà Vinh

Theo dõi

Get every new post delivered to your Inbox.

Join 725 other followers

%d bloggers like this: